Agnes đã trải qua một điều gì đó khủng khiếp, thứ khiến cô lạc lõng giữa chính cuộc đời mình, những vết sẹo vô hình cứ rỉ máu mỗi khi đêm buông. Cô lang thang qua những con phố quen thuộc, nhìn dòng người hối hả trôi qua, tiếng cười vang vọng từ quán cà phê góc đường, tiếng trẻ con réo gọi mẹ giữa công viên. Tất cả vẫn quay vòng như chưa từng có gì xảy ra. Bạn bè nhắn tin rủ đi chơi, bảo "chill đi em, đời còn dài", gia đình gọi điện giục cưới hỏi vì "tuổi tác rồi chứ bộ". Còn anh, kẻ đã ruồng bỏ cô giữa bão tố, giờ chắc đang ôm ấp ai đó mới, thì thầm những lời ngọt ngào từng dành cho cô: "Xin Lỗi, Em Yêu". Nhưng giờ thì sao? Cuộc sống của họ cứ thế trôi, bỏ mặc Agnes với đống tro tàn, cố gắng nhặt nhạnh từng mảnh để đứng dậy.