Năm cái bóng sa ngã cùng lúc, khắp五大 châu lục
Họ từng là những bóng ma trong những rừng già Colombia, những cái bóng không có tên, không có quê hương, chỉ có nhiệm vụ. Gần ba mươi năm trôi qua, ký ức về chiến dịch bí mật Zeta - một chương trong cuốn sách đen chưa từng được công khai của tình báo Tây Ban Nha - dần bị thời gian phủ bụi. Cho đến một buổi sáng, cùng một thời điểm, ánh sáng mặt trời lên trên năm thành phố khác biệt cũng là lúc năm quả tim ngừng đập.
Không có tiếng súng. Không có máu me. Chỉ là sự im lặng đột ngột, một sự tắt ngấm chính xác đến lạnh lùng. Buenos Aires thấy một tai nạn xe hơi khó tin. Tokyo chứng kiến một cái chết vì đột quỵ "tử vong rõ ràng". Paris báo cáo một vụ rơi tự do từ ban công. Rio de Janeiro một vụ đuối nước bí ẩn trong biển cả. Và Cape Town, một cơn đau tim đúng giờ.
Điều khiến các cơ quan điều tra trên toàn cầu phải dựng đứng là sự đồng bộ tuyệt đối. Không phải cùng một người, cùng một địa điểm, mà là cùng một mệnh lệnh, cùng một giây phút, dù cách biệt hàng nghìn dặm. Đây không phải sự trùng hợp. Đây là một bản giao hưởng tử vong được dàn dựng với độ chính xác của một chiến dịch quân sự.
Người ta lục lọi lại quá khứ. Những cái tên năm cựu điệp viên, một thời nguyên là những cánh tay đắc lực nhất của Madrid trong cuộc chiến chống lại các nhóm du kích và thương mại ma túy ở Nam Mỹ, dần hiện ra. Họ đã cùng nhau tham gia Zeta - chiến dịch được cho là đã chạm tới những tầng sâu nhất của chính trị Colombia, nơi ranh giới giữa người bảo vệ và kẻ xâm lược trở nên mơ hồ. Họ biết quá nhiều về những sự thật đã được chôn chặt: về những khoản tiền bí mật, về sự tiếp tay của các cơ quan nước ngoài, về những sự hy sinh "cần thiết" mà chính phủ không bao giờ thừa nhận.
Giờ đây, Zeta có thể không còn là một tên chiến dịch. Nó có thể đã trở thành một thứ gì đó khác. Một thứ trong bóng tối, một thứ không có tên, được gợi lên từ chính những gì họ từng gieo rắc. Năm cái chết ấy là lời nhắc nhở không lời: ký ức, dù có bị khóa kín trong khuôn khổ của một tài liệu phân loại "Tuyệt mật" hàng thập kỷ, vẫn có thể bị đánh thức. Và khi nó tỉnh giấc, thứ nó mang theo không phải là ánh sáng của công lý, mà là bóng tối của sự trừng phạt vĩnh cửu.
Ai, hoặc thứ gì, đã thực thi mệnh lệnh này? Liệu đó có là thủ phạm độc lão từ chính quê hương họ, một sự thanh tẩy lịch sử một cách lạnh lùng? Hay là sự phản ứng từ những bí mật mà chính họ đã giúp tạo ra? Câu hỏi mở ra không có đáp án, chỉ còn lại một từ khóa ám ảnh, một bản giao hưởng tử vong đồng bộ, và sự im lặng chết chóc của những cái bóng cuối cùng của Zeta.