28 Năm Sau: Ngôi Đền Xương
Tiếng chuông đồng hồ điểm nửa đêm khi bác sĩ Kelson nhận ra mình đang sa lầy vào thứ tình cảm nguy hiểm hơn cả một vụ nổ sinh học. Mối quan hệ mới của ông không đơn thuần là lãng mạn – đó là cánh cổng mở vào bóng tối mà ông tưởng chừng đã khóa chặt từ 28 năm trước. Người đàn bà ấy, với đôi mắt màu tro bụi và nụ cười lạnh như dao găm, khiến ông nhớ đến những bí ẩn chưa bao giờ được giải mã trong ngôi đền đổ nát nơi rừng sâu. Mỗi lần chạm vào làn da cô, ông như nghe tiếng xương khô lạo xạo dưới chân mình. Liệu cô ta có phải hậu thân của lời nguyền năm nào? Kelson tự hỏi, giữa lúc tay ông run rẩy cầm lọ thuốc độc – thứ có thể định đoạt số phận của hàng triệu sinh mạng, hay biến cả thế giới này thành một "ngôi đền xương" thứ hai...
Trong khi đó, ở góc khuất của thành phố ngập rác thải hạt nhân, Spike không còn nhận ra gương mặt mình trong gương. Vết sẹo chữ Y trên cổ họng nóng rát mỗi khi Jimmy Crystal cười – cái kiểu cười rúc rích như chuột cống mà Spike đã nghe suốt ba tháng bị nhốt trong container năm ấy. Cuộc chạm trán đêm qua tại bến tàu 18 không phải tình cờ. Jimmy biết rõ Spike chưa bao giờ thoát khỏi cơn ác mộng: mùi máu tanh nồng trong đền thờ, tiếng gãy răng rắc của xương sườn khi hắn đạp mạnh vào ngực Spike. "Mày tưởng chạy được à?" – giọng Jimmy văng vẳng trong đầu – "Ngôi đền cần máu của mày, như ngày nó nuốt chửng bố mẹ mày". Spike siết chặt tay trên vũng nước bẩn, nhìn bóng hắc ám đang loang rộng từ tháp Crystal Corp – nơi Jimmy ngự trị như một pharaoh thời đại hạt nhân.
Hai số phận, hai mảnh ghép của cùng một thảm họa. Cỗ máy "Tái sinh Vĩnh cửu" trong phòng thí nghiệm ngầm của Kelson đã bắt đầu rú lên, trong khi nhật ký bằng máu của Spike dần hiện chữ: "Ngày 7/8 – Chúng đến từ Ngôi Đền". Mười hai tiếng nữa, khi mặt trăng che khuất sao Hỏa, liệu thế giới có thực sự biến thành phiên bản kinh hoàng nhất của chính nó – hay tất cả chỉ là vở kịch đẫm máu được viết sẵn từ 28 mùa lá rụng?