Trong 30 Rock (Phần 2), khán giả lại gặp lại Liz Lemon, biên kịch chính của một chương trình tạp kỹ truyền hình đêm khuya ở New York, cố gắng dung hòa cái tôi của tất cả những người xung quanh trong khi theo đuổi ước mơ của riêng mình. Nhưng mấy câu chữ ngắn ngủi ấy chưa đủ để tả hết cái rối rắm mà Liz phải đối mặt mỗi ngày ở trường quay TGS with Tracy Jordan: mỗi sáng đến là chạy đôn chạy đáo dỗ dành Tracy Jordan đang lúc lên cơn nhõng nhẽo đòi thay đổi kịch bản tùy thích, hay phân bua với Jenna Maroney rằng cô ấy không được chiếm hết 20 phút đầu chương trình để hát nhạc rác, rồi còn phải nghe Jack Donaghy – gã phó chủ tịch cấp cao luôn mồm nhắc chuyện lợi nhuận – tán tỉnh bằng mấy câu đùa nhạt nhẽo hay ép cô đưa vào kịch bản mấy sản phẩm tài trợ vô lý. Đằng sau lưng cô còn cả lũ biên kịch trẻ toàn những đứa cái tôi cũng to chẳng kém ai, cứ tranh nhau cái credit cho mỗi sketch hài. Giữa cái đống hỗn độn đấy, Liz vẫn ráng lắm để giữ lấy mấy mơ ước nho nhỏ của riêng mình: có một mối quan hệ tình cảm không khiến cô phải uống hết ba chai rượu vang mỗi tối, viết được kịch bản phim điện ảnh mà không bị deadline của TGS bóp nghẹt, hay đơn giản là có một bữa tối yên ổn không phải nghe điện thoại reo inh ỏi từ sếp hay diễn viên. 30 Rock (Phần 2) không chỉ là những trò hề nhố nhăng, mà còn khiến người xem bật cười ngặt nghẽo rồi thầm thĩ: à, chắc chắn ai làm việc trong môi trường sáng tạo cũng từng có lúc mệt mỏi như Liz.