MẢNH ĐẤT ÁM ẢNH VÀ LỜI NGUYỀN "OÁN LINH GIỮ CỦA"
Sau tiếng gọi hồn ai oán trong đám tang cha, Út Lan (Phương Thanh) gói ghém nỗi đau vào chiếc khăn mỏng, lầm lũi về vùng quê heo hút. Chọn căn nhà gỗ cũ kỹ của ông Danh (Mạc Văn Khoa) - gã đàn ông thô ráp, góa vợ, cả đời không một mụn con - làm nơi ở đợ, nàng tưởng mình đã chạy trốn khỏi quá khứ. Nhưng căn nhà như sinh vật sống, thở ra hơi thở lạnh buốt xương sống từng đêm.
Ngay đêm đầu tiên, tiếng bước chân rỗng tuếch vang lên trên gác xép dù chẳng bóng người. Những vệt máu loang trên nền đất ẩm mốc, chiếc gương soi vỡ tan tự dưng lúc nửa đêm. Rồi cái chết kinh hoàng của bà hàng xóm - cổ họng bị cào nát như bị móng thú vật xé toạc - khiến cả làng đồn đại về lời nguyền "Oán Linh Giữ Của" đeo bám mảnh đất này. Kẻ thì thào: "Xưa có người đàn bà chết oan giữ kho báu trong nhà, hồn không siêu thoát!".
Khi Sơn (Quốc Trường) - nhà văn chuyên đào xới những câu chuyện kinh dị - xuất hiện, hai người vạch ra mê lộ đáng sợ hơn cả tiểu thuyết của anh. Căn hầm bí mật đầy đồ cổ nhuốm máu, cuốn gia phả chép tay ghi rõ năm tháng bảy người con gái mất tích quanh nhà ông Danh… Và đỉnh điểm là chiếc hộp sắt hoen gỉ trong buồng tối - thứ mà ông chủ nhà luôn giấu kín sau lớp khóa xích nặng trịch. Mỗi lần Út Lan chạm tay vào nó, tiếng khóc đàn bà ai oán lại rú lên từ xó nhà, như lời cảnh báo của Oán Linh Giữ Của - kẻ không bao giờ cho phép bí mật của nó bị xâm phạm.
Nhưng có một sự thật còn ghê rợn hơn: phải chăng ông Danh không phải nạn nhân, mà chính là mắt xích cuối cùng trong vòng xoáy ám ảnh đẫm máu này? Mùi tử khí mỗi lúc một đậm. Bóng tối trong căn nhà cũng dần biến hình thành gương mặt người đàn bà méo mó, đôi mắt trắng dã nhìn chòng chọc vào lưng Út Lan mỗi khi màn đêm buông xuống…