30 Rock (Phần 5) tiếp tục kể về Liz Lemon, cô biên kịch trưởng lắm tài nhiều tật của chương trình tạp kỹ đêm khuya TGS with Tracy Jordan, ghi hình ngay tại tòa nhà Rockefeller Center (cái biệt danh "30 Rock" mà dân trong nghề ai cũng gọi) giữa lòng New York tấp nập. Công việc của Liz vốn đã là một cuộc chiến không lời tuyên bố, bởi cô phải gánh trên vai việc điều hòa cái tôi của cả một đống người lớn chẳng khác gì trẻ con: Tracy Jordan – gã ngôi sao hài hước tự phong thiên tài, lúc nào cũng đòi hỏi những thứ vô lý như được treo ngược để viết kịch bản hay mua cả một trạm cứu hỏa làm đồ chơi; Jenna Maroney – nữ chính xinh đẹp nhưng tính diva trỗi dậy mỗi khi thấy ai đó được nhiều sự chú ý hơn mình, lúc thì khóc lóc đòi tăng lương lúc thì tự bôi nhọ mình để lên trang nhất; chưa kể Jack Donaghy – sếp lớn vừa mới nhảy sang làm CEO của Kabletown, tập đoàn truyền thông khổng lồ vừa thôn tính đài NBC, lúc nào cũng ép Liz biến TGS từ một chương trình nghệ thuật thành cỗ máy kiếm tiền phục vụ lợi ích cổ đông. Cả cái phòng biên kịch cũng chẳng phải gánh nhẹ: Frank thì suốt ngày viết kịch bản đầy rẫy bình luận bậy bạ, Lutz thì lầm lì như tượng đá nhưng lúc nào cũng âm thầm ghen ghét đồng nghiệp, Toofer thì cứ tự mãn rằng mình là người da đen trí thức nhất phòng... Liz phải xoay sở giữa đống hỗn độn đó, dỗ dành người này nịnh nọt người kia để chương trình vẫn đều đặn lên sóng mỗi tuần.
Nhưng ngoài chuyện làm "người gác cổng" cho cả đám người vô lo vô nghĩ kia, Liz vẫn có những ước mơ riêng chưa từng nguôi ngoai: cô vẫn mong tìm được một tình yêu tử tế (mùa này cô hẹn hò với Carol, một phi công cực kỳ bình thường, chẳng có chút tính cách điên rồ nào của showbiz – điều khiến cô vừa mừng vừa thấy lạ lẫm), vẫn muốn viết ra những kịch bản thực sự để đời thay vì toàn chuyện hài nhảm nhí cho đám sao hạng A đòi hỏi, và vẫn ôm hy vọng có một ngày có thể cân bằng được công việc biên kịch bận rộn với cuộc sống cá nhân – thứ mà suốt 4 mùa trước cô vẫn chẳng với tới được, và có vẻ như trong 30 Rock (Phần 5) này, mọi chuyện vẫn chẳng hề dễ dàng hơn chút nào, nhất là khi cái bóng của Kabletown đang bao trùm lấy cả đài.