53 Ngày Chủ Nhật Họ gặp nhau vì cha. Và ngày họ chọn là một trong những 53 Ngày Chủ Nhật kế tiếp nhau – một con số vô nghĩa mà thực ra chứa đựng mọi sự bất mãn, oán trách đã tích tụ qua năm tháng. Gia đình nhỏ này, ba người con đã trưởng thành, nay lại ngồi quanh chiếc bàn gỗ cũ trong căn nhà mờ tối, nơi tiếng quạt trần kêu ùng ục như tiếng thở dài của chính ngôi nhà. Lý do chính thức là bàn chuyện chăm sóc người cha già, thực chất là để phân chia trách nhiệm, hay một vài chiếc vali ký sinh trong gác xép từ thuở xa xưa. Anh cả mở đầu bằng một câu hỏi về bác sĩ, giọng điệu như thể đang điều hành một cuộc họp công ty. Chị thứ hai, tay xoay xoấy chiếc ly nước, đáp lại bằng thông tin về thuốc men, nhưng mắt thì lướt nhanh qua bức ảnh cũ trên tường – bức ảnh ba anh em hồi nhỏ, ôm chầm lấy nhau dưới gốc cây sung. Chú út, bĩu môi, nói về chi phí, con số cụ thể, rồi bất giác khơi lên chuyện năm nào, chú ấy đã phải bán chiếc xe đạp cũ để mua sách, còn anh cả thì được mua một cây đàn ngay lập tức. Từ đó, những mảnh vỡ cũ bắt đầu gào lên. 53 Ngày Chủ Nhật trước đó, họ có thể cùng nhau đi lễ, nín thở trước lời kinh, cố gắng tỏ ra hòa thuận. Nhưng hôm nay, sự im lặng bị xé toạc bởi những lời châm chọc nhẹ nhàng nhưng đầy độc. “Anh giỏi giắn thật, bao năm nay cha vẫn thầm khen anh nhất,” chú út nói, mắt không rời chai nước trên bàn. Anh cả cười gằn: “Ừ, còn em, cha vẫn bảo em ‘biết đâu đây’.” Chị thứ hai chen vào, giọng mệt mỏi: “Thôi đi, đừng như trẻ con. Nhưng mà… cũng phải công nhận, món nợ kia cha đã xóa cho ai, chứ không phải cho người khác.” Câu nói bay vào không khí, trôi dọc theo bức tường và dính vào bức ảnh cũ, làm mờ nụ cười năm chấp nhật của ba đứa trẻ. Họ cãi về chuyện nhà cửa, về số tiền cha gửi kín, về lý do ai đó đột ngột chuyển về sống cùng cha mẹ suốt mấy tháng trước. Lời mỉa mai như những mũi kim, nhỏ xíu nhưng đâm vào da thịt, rồi lộ cả xương trắng của những điều đã giấu kín. Có lúc, một cái nhìn cũng đủ để làm nổ tung một quãng ký ức: lần cha bỏ ăn vì buồn vì em trai thi đỗ đại học, lần mẹ khóc lóc vì con dâu tương lai chưa biết thế nào. Tất cả được đem ra xét xử lại trên chiếc bàn gỗ, giữa 53 Ngày Chủ Nhật còn lại của người cha. Cuộc họp không có kết luận. Họ ra về trong im lặng, không còn sức lực để đóng cửa phòng sau lưng một cách mạnh mẽ. Trên đường về, mỗi người trong bọn họ có lẽ đều nghĩ về một 53 Ngày Chủ Nhật riêng biệt – những Chủ Nhật từng đơn giản, chỉ cần về nhà, ăn cơm với cha mẹ. Rồi cũng biến thành những Chủ Nhật mà họ phải trả giá bằng sự cáu gắt, bằng những câu nói ăn miếng trả miếng, bằng chính tình yêu thương đã được đóng gói quá lâu và bây giờ bị hỏng. Họ không còn nhớ cha mình từng nói gì trong những 53 Ngày Chủ Nhật cũ, chỉ còn nhớ những gì mình đã nói với nhau. Và cái im lặng sau cơn bão, nặng trịch, dường như còn đáng sợ hơn cả những lời chửi bới.