Xem Phim 7 Giờ 20 Mỗi Tuần Một Lần Vietsub HD

7:20 Once a Week (2018)

(8.0 sao / 2 đánh giá)

Phim hay 7 Giờ 20 Mỗi Tuần Một Lần phụ đề trên www.phimhay1.top. Bạn cũng có thể tải phim 7 Giờ 20 Mỗi Tuần Một Lần vietsub về, đừng quên chọn xem phim online với nhiều chất lượng khác nhau Full HD 720P 360P 240P 480P tuỳ theo đường truyền của bạn. Hãy chia sẻ 7 Giờ 20 Mỗi Tuần Một Lần trên www.phimhay1.top với mọi người để cùng xem nha.
Trạng thái:
Hoàn thành

Thể loại:
Chính kịch

Quốc gia:
Chile

Năm:
2018

Đạo diễn:
Matías Bize

Diễn viên:
Eva Arias, Josue Guerrero

Thời lượng:
76 Phút

Chất lượng:
HD

Ngôn ngữ:
Vietsub

Lượt xem:
72 lượt

Nội dung phim 7 Giờ 20 Mỗi Tuần Một Lần

Julian cứ 7 giờ 20 phút mỗi sáng thứ Tư là lại vội vã lao ra khỏi căn hộ nhỏ, cốc cà phê đen bốc khói trong tay. Gã vừa chạy vừa thắt lại chiếc cà-vạt lệch đi khi tiếng còi xe buýt vang lên đúng lúc. Còn Diego thì khác, hắn thường thong thả bước lên xe với chiếc túi vải đựng tập giấy báo nhàu nát - nơi hắn vẽ vội những hành khách xa lạ trong suốt hành trình. Một ngày nào đó, trong cái thế giới riêng của con số 7 giờ 20 mỗi tuần một lần ấy, hai chiếc ghế cuối cùng đã đẩy họ vào cùng một khung hình. Cuộc chạm mặt đầu tiên chẳng phải điều gì đặc biệt. Julian làm rơi tờ tài liệu ngay khi Diego cố nhường chỗ ngồi. Nhưng chiếc bút chì ký họa dưới gầm ghế và nụ cười ngượng nghịu khi Diego đưa lại đồ đã mất đã bắc chiếc cầu đầu tiên. Những buổi sáng sau đó, họ tạo thói quen cho nhau. Julian giữ hộ vị trí cửa sổ, đổi lại cô được ngắm nhìn đường phố qua lăng kính những bức phác thảo nguệch ngoạc mà Diego dùng che đi sự im lặng lúc ban đầu. Những câu chuyện họ nói với nhau cứ lên xuống như chiếc xe buýt qua từng chặng. Julian kể về đứa em gái khiếm thính đang cần phẫu thuật, giọng cô nghẹn lại khi lố nhố hình ảnh những người bác sĩ xa lạ trong phòng bệnh màu trắng. Diego thì thừa nhận căn gác xép nhỏ của hắn dày đặc những bức tranh thất lạc của mẹ - người đàn bà hễ uống rượu vào là gào lên những thứ ngôn ngữ kỳ dị. "Đôi khi tôi chỉ muốn có thêm mười phút trước giờ làm việc, dù biết sẽ trễ cuộc họp này đến lần thứ ba liên tiếp." - Julian chớp mắt liên hồi khi kể về sếp cũ hay quát tháo. Còn Diego thì im lặng tặng cô bức chân dung được phác trong lúc cô đang chăm chú đọc email - bức vẽ ghi lại chính xác vết chân chim giữa đôi lông mày cau lại của cô. Chuyện tình của họ hệt như chiếc đồng hồ trên xe: những kim giây liên tục xoay vòng đều đặn quanh mốc 7 giờ 20, nhưng kim phút thì cứ lặng lẽ nhích xa nhau. Rồi một sáng thứ Tư mưa bão, chuyến xe buýt chở Julian lao đi với những giọt nước mắt cô cố nuốt vào. Thư mời làm việc ở nước ngoài nằm chềnh ềnh trong túi xách, trong khi Diego - thay vì như mọi tuần - đang ngồi bên giường bệnh người mẹ tóc đã điểm bạc. Ngày thứ Tư tiếp theo, cô không xuất hiện. Cả tuần sau cũng vậy. Diego nhận ra hắn chưa bao giờ hỏi số điện thoại hay nơi cô thường dừng chân. Nhưng vào sáng tháng Ba, khi sương muối còn đọng lại trên đỉnh các tòa nhà, Julian đứng dưới biển báo xe buýt với đôi bàn tay không có cốc cà phê. "Tôi từ chối công việc đó." - cô nói gọn lỏn khi Diego mở to đôi mắt không tin nổi. Không có gì đảm bảo cho tương lai sau khoảnh khắc 7 giờ 20 ấy, nhưng ai cũng hiểu có những thứ tình cảm chỉ cần chút nền tảng nhỏ nhoi là đủ sống được rất lâu. Như cách mà suốt hai mươi ba phút di chuyển chiếc xe buýt, họ cứ bật cười khi nhận ra mình vô tình khoác chung màu áo, hay đồng điệu trong cảm giác thích ăn mừng thứ Sáu bằng xúc xích nướng qua loa.

7 Giờ 20 Mỗi Tuần Một Lần, 7:20 Once a Week