Năm 1925. Khói thuốc phảng phất trong không khí, tiếng kèn saxophone réo rắt từ chiếc radio vặn hết âm lượng hòa cùng tiếng cười giòn giã vang lên từ các phòng tiếp khách. Giữa bữa tiệc xa hoa với những chai sâm panh Pháp được rót không ngừng, tuổi trẻ và quyền lực của nước Anh thời hậu chiến đang chìm trong men say phù hoa. Thế nhưng, đằng sau vẻ hào nhoáng ấy, cái chết bất ngờ của Oswald Ford – một quan chức cao cấp thuộc Văn phòng Đối ngoại – đã biến buổi tối thành thảm kịch. Thi thể ông ta được phát hiện trong căn phòng riêng tầng hai, trên mép giường silk trắng muốt còn vương mùi nước hoa Guerlain.
Đồng hồ gỗ sồi góc phòng đổ chuông lúc 2 giờ sáng, nhưng kim phút đã gãy rời, dừng lại ở con số bảy đầy ám ảnh. Liệu đó chỉ là ngẫu nhiên, hay cái giá của một bí mật chính trị đẫm máu? Khi cảnh sát London ập tới, họ ngờ vực ánh tự sát – viên đạn xuyên qua thái dương khớp đến kinh ngạc với khẩu Colt M1911 bên cạnh. Thế nhưng, kẻ từng theo dõi Agatha Christie chắc hẳn sẽ nhận thấy vết nứt trong câu đố này: Chiếc cửa sổ phòng tắm mở toang bất thường, vết bùn lẫn trên thảm Ba Tư, và nhất là bảy vết xước mờ trên mặt đồng hồ bỏ túi bằng vàng của nạn nhân – thứ gần đây ông ta chẳng rời tay dù có mặt tại bất kỳ sự kiện nào.
Văn phòng Đối ngoại nín thở. Những lá thư tuyệt mệnh dễ dàng được viết lại kỹ năng gì, kẻ lạ mặt thường lảng vảng gần dinh thự Ford suốt tuần qua là ai, và vì sao chiếc cà vạt chấm bi đỏ – món đồ Oswald chưa từng đụng tới – lại xuất hiện quanh cổ anh ta? Khi dư luận xôn xao chuyện ghen tuông hay nợ cờ bạc, những ai quen thuộc với cách Agatha Christie giăng bẫy độc giả sẽ mỉm cười. Bởi lẽ, tựa đề "Bảy Mặt Đồng Hồ" không chỉ là ẩn dụ cho những mặt nạ thời gian che giấu chân tướng… mà còn là bảy con người, bảy động cơ chồng chéo quanh cái chết tưởng như hoàn hảo này. Nếu nhìn kỹ, các ngón tay trên bàn cờ ngoại giao hậu Thế chiến đang khẽ run rẩy – cơn ác mộng mới chỉ bắt đầu.