Mười ba năm - một khoảng thời gian đủ dài để vết thương lòng kéo thành sẹo hằn, nhưng với Lý Phù Diên, ngọn lửa oán hận chưa bao giờ tắt. Khi bước chân nàng lần nữa đặt xuống mảnh đất Hoa Xương, đất trời như chùng xuống trong tiếng gió vi vu gọi về ký ức đẫm máu. Nàng trở về để đòi lại công bằng cho cái chết tức tưởi của người huynh trưởng, để trả lời câu hỏi đã đeo bám suốt một phần ba đời người: Ai Đã Giết Chim Hoạ Mi?
Huyện Hoa Xương bề ngoài vẫn yên bình với những mái ngói rêu phong, nhưng bên dưới vẻ trầm mặc ấy là mạng nhện quyền lực chằng chịt. Giữa lúc ấy, Lục Nham Sùng hiện ra như kẻ lữ khách phóng đãng - ông tri huyện áo xộc xệch, nụ cười tà tà, tay lúc nào cũng lăm lăm bầu rượu ngâm thơ vụng. Dân chúng kháo nhau đó là con quan thất thế bị đày ải xuống chốn hẻo lánh. Nhưng đôi mắt tinh anh lóe lên trong chớp mắt của hắn khiến Phù Diên giật mình nhận ra: con người này đang đóng vai xuất sắc nhất đời.
Qua mấy vụ án nhỏ xảy đến liên tiếp, bàn tay Lục Nham Sùng vén lên những sơ hở tưởng chừng ngẫu nhiên. Phù Diên từ ghét bỏ, cảnh giác dần nhận ra hắn cũng đang dò la về vụ án năm xưa - cái án mà cả triều đình một thời bưng bít. Hai kẻ lạc loài ấy bắt đầu trao nhau ánh nhìn cảnh giác pha chút tò mò, rồi bất đắc dĩ trở thành bạn cờ trên chiến trường không tiếng súng.
Những mảnh ghép rời rạc từ mười ba năm trước dần hiện hình: tiếng chim hoạ mi hót trong đêm định mệnh, chiếc trâm cài đầu nhuốm máu, lá thư tuyệt mệnh viết nửa chừng… Khi bóng tối bao trùm Hoa Xường bị xé toang bởi ánh đuốc của hai kẻ "điên", câu hỏi "Ai Đã Giết Chim Hoạ Mi?" bỗng vang lên như lời kết tội. Kẻ thù của họ không phải một cá nhân, mà là cả guồng máy tham quan từng chôn vùi công lý dưới lớp vàng son giả tạo.
Đêm cuối cùng trước giờ phán quyết, Phù Diên đứng trước nấm mộ huynh trưởng, lòng ngập câu hỏi: Liệu lưỡi gươm trả thù có đáng giá bằng hàng ngàn mạng người vô tội bị cuốn vào vòng xoáy này? Nàng quay lại nhìn Lục Nham Sùng - kẻ suốt mười năm giả ngu giả điếc để tháo đinh từng mắt xích ác độc - và bỗng hiểu rằng công lý thực sự không nằm ở báo ứng, mà ở sự thật không bao giờ tắt.