(Án Mạng Liên Hoàn Lúc Nửa Đêm)
Đêm ấy,每条 con phố vắng tanh như một dãy số phận dài ngoằng. Chiếc taxi chao đảo trong màn sương mờ, tiếng máy nổ lục cục như trái nghèo. Hắn – tài xế – chẳng nói một lời, chỉ thỉnh thoảng liếc vào khuôn gương chiếu hậu, nơi hàng ghế sau chỉ còn lại một bóng người cô độc phủ kín trong tấm áo khoác đen. Cô hành khách ấy, tay bấm chặt vào chiếc túi xách, cảm nhận rõ rệt một thứ khí lạnh từ phía sau xộc vào gáy, bất chấp cửa kính đã đóng kín. Có tiếng thở phì phì, nhưng không phải từ phía tài xế. Mỗi lần cô ngước nhìn, ánh đèn đường lướt qua chỉ chiếu lên một khoảng trống phía sau – một khoảng trống đen kịt, không người, nhưng lại khiến máu trong người cô đông cứng.
Rồi bến dừng. Không phải nhà cô. Một tòa nhà cũ kĩ, bảng hiệu lập loè Khách Sạn Góc Phố – nơi duy nhất còn sáng đèn trong cả khu phố vắng. Tài xế quay đầu, khuôn mặt xám xịt, mắt trũng xuống: “Đến nơi rồi, nhưng… cô còn muốn vào không?”. Trong giây phút ngập ngừng ấy, cô nghe thấy tiếng cười khẽ từ bên trong, tiếng động lạo xạo trên hành lang tối om, và thứ mùi ẩm mốc pha lẫn mùi thuốc khử trùng nồng nặc — mùi của sự chết chóc mới.
Khách sạn không phải nơi trú chân. Nó là một cái bẫy có xương, một chiếc hộp đựng đầy những linh hồn bất bình. Những bóng ma ở đây không vung vung tay giương lá cờ hiệu. Chúng ăn cắp năng lượng của nỗi sợ, uống cạn canh bạc của sự cô độc. Cánh cửa phòng cô bị kẹp lại với một tiếng chụp khô khan. Ánh đèn nhỏ loe loét, chập chờn, phác họa lên bức tường những hình bóng méo mó, vặn vẹo, như những cái bóng được vẽ bằng chính sự hoảng loạn của cô. Tiếng nước chảy trong phòng tắm vang lên dù cô chưa từng mở vòi. Trên gối, hình bóng một đứa trẻ nhăn nhó, miệng há hốc như đang hét lên một tiếng không âm thanh. Mỗi phòng xung quanh đều có câu chuyện của nó, và tất cả đang rình rập qua khe cửa, thấu thị vào từng hơi thở, từng nhịp tim cô nức nở.
Và Án Mạng Liên Hoàn Lúc Nửa Đêm – đó không phải một vụ án thông thường. Đó là một nghi thức. Một sự gọi hồn. Những linh hồn độc ác trong khách sạn này, chúng từng là những người sống, những nạn nhân của những bí ẩn chưa lời giải. Giờ đây, chúng cần một “cái còi” – một chuyến taxi cô độc, một hành khách đơn lẻ mang trong mình mùi hương của sự sống đang bào mòn – để thổi bay lửa ngọn đuốc cuối cùng, để tái diễn chuỗi cái chết, để chúng thỏa mãn cơn khát máu và ghê rợn của mình. Mỗi tiếng tích tắc trên đồng hồ đều là một nhịp tim đang nhường chỗ cho sự im lặng. Mỗi bóng đen ngoài cửa sổ đều là một cái bẫy đang khép lại.
Cô không còn là một hành khách. Cô là phần cuối cùng trong tuyển tập đó. Cô là món ăn tàn dư cho bữa tiệc đêm. Nỗi sợ hãi không còn đơn thuần là cảm giác. Nó là thứ thực thể bám vào da thịt, nhảy vào mũi, trượt dọc theo xương sống. Nó biến mỗi bức tường thành một tiếng thì thầm, mỗi cái bóng thành một bàn tay vô hình, mỗi phút giây trôi qua thành một sợi dây thòng lọng siết chặt quanh cổ.
Án Mạng Liên Hoàn Lúc Nửa Đêm đã bắt đầu. Và cô biết rằng, trong khách sạn này, không có lối thoát nào khác ngoài việc trở thành một câu chuyện mới – một bóng ma mới – để tiếp nối chuỗi liên hoàn đinh tặc ấy, mãi mãi trong vòng xoáy của nửa đêm.