Trong không gian ngột ngạt ấy, nơi bờ tường đá lạnh lẽo ngả bóng thịnh nộ, nơi tiếng bước chân vội vã của lính canh dội vào dạ dày đầy nỗi niềm, một điều diệu kỳ đã đến. Giữa lằn ranh chia cắt giữa nỗi đau và hy vọng, một mầm sống mỏng manh chào đời. Không phải trong bệnh viện sáng lòa, mà ngay trong cái ôm chật hẹp của bốn người phụ nữ mang trên mình án phạt và quá khứ nặng trĩu. Đứa trẻ khóc lên trong phút sinh nhật của chính mẹ nuôi trẻ – tiếng hát vỡ òa bằng tất cả niềm lạc quan nghẹt thở giữa cái chết trùm kín. Bốn bàn tay gầy guộc, mang vết xăm và sẹo, đùm lấy một sinh linh đang run rẩy. Sinh linh ấy, được họ gọi bằng một cái tên trong veo: Ánh Dương Của Mẹ. Mỗi người phụ nữ ấy là một vết sẹo trên thân cuộc đời – người từng đánh mất con, người từng giết kẻ phản bội, người lỡ lầm bước chân, người gục ngã trước sự tàn nhẫn của số phận. Giữa lớp vết sẹo ấy, Ánh Dương Của Mẹ tỏa ra như một tia sáng thuần khiết, sưởi ấm những trái tim băng giá đã tưởng chừng không bao giờ tan. Nụ cười của em, tiếng cười giòn tan đầu đời, nhỏ giọt vào từng mẩu bánh quy khô, làm bừng dậy trong các bà mẹ không cùng huyết thống một cảm xúc lạ lùng: hy vọng. Nhưng sự bình yên mong manh ấy không kéo dài. Cánh cửa sắt gằn giọng kêu vang, kéo theo một luồng gió lạnh mang theo mùi thuốc lá và sự giận dữ. Tù nhân mới, Liên, bước vào với đôi mắt đầy sự phản kháng, mang theo sự chống đối như một vũ khí. Va chạm nảy lửa không chờ đợi. Liên gào thét đổ vỡ ly nước em bé, khóc lóc như một đứa trẻ hoang mang trước sự tồn tại của em. Mọi phòng thủ được dựng lên, mọi khoảng cách được rút ngắn hàng rào sắc nhọn. Thế nhưng, chính trong cơn bão giận dữ, Ánh Dương Của Mẹ lại tỏa sáng. Tiếng em khóc, ánh mắt em đầy uẩn khúc khi thấy mẹ nuôi khóc, là liều thuốc êm dịu lạ kỳ. Liên, dù vẫn ghét bỏ và gào xé, không thể nào không chạm đến đôi mắt trong veo, đầy cầu mong của em. Ánh Dương Của Mẹ, bằng sự ngây thơ vô tri, bắt đầu miệt mài thổi tan lớp sương mù căm ghét trong lòng Liên. Từ những lời chửi bới thô lỗ, Liên từ từ dịu lại. Những cái lắc đầu đầy thù hận dần thay bằng những cái nhìn chăm chú khi em tập bò, những cái ôm vuông vức nhất thời khi em giật mình khi ngủ. Bốn người phụ nữ, một đứa trẻ bé bỏt, và một tên tù nổi loạn – họ dần dần, qua từng ngày, mỗi giờ trong ngục tối, tự hình thành nên một tổ ấm kỳ lạ. Họ trở thành gia đình. Ánh Dương Của Mẹ là trung tâm, là sợi dây dệt nên sự gắn kết xung quanh con số phận. Phận phước mỏng manh như sương sớm. Một buổi khám định kỳ, lời kết luận từ bác sĩ rời đi với ánh mắt thương xót làm rớt cằm tất cả. Bệnh hiểm nghèo về mắt. Đôi mắt đen láy trong veo của Ánh Dương Của Mẹ, thứ đã làm say đắm cả những tâm hồn đen tối nhất, sắp chìm vào bóng vĩnh viễn. Tiếng khóc không chỉ của em, mà của cả bốn người mẹ. Nỗi đau đớn và tuyệt vọng dâng lên như thủy triều nhấn chìm căn ng nhỏ bé. Vậy là hết rồi sao? Ánh Dương Của Mẹ, cả ánh sáng duy nhất của họ, rồi sẽ tắt lịm? Không! Trong phút chót tột cùng của đau khổ, một ý chí thép được hun đúc từ tình yêu vô điều kiện bùng lên. Họ quyết định. Muốn dành tặng em tất cả những gì nhất trong ánh sáng ngắn ngủi còn lại. Họ thành lập một dàn đồng ca. Không cần nhạc cụ, không cần sân khấu rộng. Sân tập luyện của họ là chính căn phòng chật chội sau song sắt. Tiếng hát không hoàn hảo, thậm chí ngổn ngang khi xúc động, nhưng chất ngất tình thương. Mỗi giai điệu họ chọn là cầu nguyện, mỗi nốt hát là lời yêu thương gửi đến em. Họ hát cho em nghe, hát cho nhau nghe, hát cho Ánh Dương Của Mẹ được bao bọc trọn vẹn trong ánh sáng tình mẫu phi thường, dù ánh sáng tự nhiên sắp tắt ngúm. Họ hát như thể giọng hát ấy là thứ thuốc duy nhất có thể níu kéo lại ánh sáng cho con yêu.