Dưới màn đêm mỏng manh của công viên, ánh nhìn của một chàng trai xinh đẹp như Fumiya luôn là thứ đầu tiên khiến người ta ngừng bước. Đôi mắt ấy phản chiếu ánh đèn đường lạnh lẽo, nhưng lại chứa đựng sự tê tái không che giấu nổi. Để sống qua ngày, cậu bán đi thân thể mình như bán một món hàng tạm, quần áo thường ngấm mùi mồ hôi và khói thuốc của những người đàn ông xa lạ. Mỗi lần nhắm mắt trong vòng tay họ, Fumiya chỉ ước giá như hơi ấm ấy thật sự thuộc về mình.
Cứ ngỡ cuộc đời là vòng xoáy tối tăm không lối thoát, cho đến cái đêm vị giáo sư áo vest bạc màu bước vào. Khác hẳn với những cái nắm tay thô bạo hay ánh nhìn thèm khát, ông ta đưa tay về phía cậu như với một sinh linh đáng được cứu rỗi. Vị cứu tinh mang tên Mochizuki ấy không chỉ cho Fumiya mái nhà mà còn tái sinh cả linh hồn cậu: từ cách cầm đũa, cách đọc sách cho đến niềm mơ ước nhỏ nhoi về ngày mai. Trong căn phòng nhỏ ngập mùi gỗ thông và trà đắng, Fumiya dần phân vân liệu cái cảm giác bình yên này có phải thứ người ta gọi là "hạnh phúc".
Rồi một buổi sáng mưa, khi vị giáo sư cúi xuống nhặt chiếc khăn cậu đánh rơi, thứ ánh sáng xuyên qua cửa sổ đã phơi bày vệt sẹo dài chạy dọc trán ông. Fumiya lặng người, đầu ngón tay lần theo vết sẹo song sinh trên chính da thịt mình - di chứng từ nhát dao của người bố nghiện ngập năm cậu mười lăm tuổi. Mảnh ghép cuối cùng rơi vào đúng vị trí: không phải ngẫu nhiên mà ông tìm thấy cậu. Chính vết thương năm xưa đã đưa vị giáo sư về quá khứ, nơi chàng trai trẻ Mochizuki từng bán thân cho kẻ qua đường chỉ để kiếm tiền chữa trị cho người yêu đã khuất. Từ năm này qua năm khác, ông như bóng ma lang thang tìm kiếm những mảnh đời vỡ nát giống mình để hàn gắn, như cách một bác thợ gốm cặm cụi ghép lại chiếc bình đời mình không thể giữ trọn.
Chiều hôm ấy, Fumiya đứng giữa công viên nơi mọi thứ bắt đầu. Lần đầu tiên sau bao năm lẩn trốn, cậu ngẩng đầu hứng lấy nắng vàng len lỏi qua kẽ lá. Cơn gió thì thầm câu chuyện về những con người dám xé toạc lồng ngực để tim họ đập vì tình yêu bất diệt - kẻ sẵn sàng chôn tuổi trẻ trong hoang vu, người lại dùng cả thanh xuân nuốt lấy tổn thương để cứu vớt kẻ lạ. Ánh nhìn của chàng trai xinh đẹp giờ đây đã khác, không còn u uất mà ngời lên niềm kiêu hãnh dịu dàng. Dưới chân cậu, những chiếc lá vàng kết thành con đường mới, mời gọi bước về hướng mặt trời.