Trong cái lạnh cắt da buổi sáng tập thể dục, Noboru đứng nép sau lưng Takashi mà lòng nôn nao. Aniki bỗng xoay lại, cuốn sổ tay đập nhẹ vào trán cậu:
“Câm miệng mà tập đi! Má hóp cả vào rồi kìa!”
Tiếng quát khàn giọng khiến hai tên tù mới rụt cổ lại. Noboru cúi đầu cười khẽ. Giọng Aniki thô ráp như giấy nhám, nhưng nghe hoài quen tai đến lạ. Lần đầu Takashi đưa bài tập Anh văn, Noboru còn tưởng hắn đùa. “L-Listen and… and re-repeat?” - cậu đánh vần từng chữ như trẻ lên ba. Takashi nhếch mép chỉ vào bức vẽ nguệch ngoạc cuối trang: “Em nghĩ với cái dáng ăn đấm như củ khoai này, tao học tiếng Anh làm cái đéo gì?”. Aniki lặng người nhìn ra ô cửa sắt nhuốm bụi: “Là để sau này khỏi phải rúc vào xó chợ đánh thuê như chó hoang.”
Mùa xuân năm ấy nồng nặc mùi thuốc sát trùng. Noboru nằm vật ra giường, đầu nóng như lò than. Cuốn từ điển Anh-Nhật hắn luôn giấu dưới gối giờ đẫm mồ hôi. “Mở mắt ra!” - giọng Takashi khàn đặc vọng từ xa. Bàn tay chai sạn đặt lên trán khiến Noboru rùng mình. Đêm ấy, Aniki đập tan cửa kính phòng y tế, cầm về hai vỉ thuốc hết đát. “Uống hết! Liều thuốc này đắt bằng mạng mày đấy!” - hắn vừa gầm gừ vừa tháo khẩu trang tẩm máu. Noboru nuốt viên thuốc với nước mắt, vị đắng dường như ngọt ngào.
Ánh đèn neon trại giam nhấp nháy lúc nửa đêm. Noboru nghe rõ tiếng chìa khóa xoay lách cách. Aniki vừa đi cắt tóc về, đầu trọc lóc còn hằn vài vết xước. “B..bọn chúng làm gì Aniki vậy?” - Noboru lắp bắp. Takashi nhăn mặt ném bọc đồ vào góc: “Lại mấy thằng nhóc Ogasawara làm loạn. Lần này đòi đốt phân xưởng may!” Nụ cười gượng gạo của Aniki khiến Noboru đau nhói lòng.
Những vết thương giằng xé ngày xưa từ chỗ ngồi Haltamba lại cựa quậy. Hình ảnh Akira ôm bụng cười ngất khi thấy Noboru khóc nhắc chuyện cũ khiến gót chân cậu đâm vào tường sần sùi. Đêm ấy Takashi túm cổ áo Noboru dựng dậy: “Nín! Để tương lai còn lật mặt lũ chó đó!” - hơi thở phả mùi rượu shochu. Noboru ngửi thấy hơi ấm đó và đột nhiên buồn nôn, nhưng lần đầu tiên không phải vì tủi nhục, mà bởi thứ cảm giác kỳ lạ đang sôi sục trong ruột gan cậu.
Nhật ký viết dở của Noboru có chi chít chữ Aniki. Đến giữa trang 47, dòng bút bi tím nhạt loang lổ nước: “Nếu em viết được chữ TAKASHI đẹp như cách Aniki nắm đấm, có lẽ mọi chuyện đã khác.” Cậu lén nhìn Takashi đang rạch áo khoác may vá lại. Vết xăm obi quấn quanh cổ tay trái lờ mờ trong khói thuốc. Lần duy nhất Noboru hỏi về hình xăm, Aniki chỉ chỉ vào dòng chữ Ogasawara mà khàn giọng: “Khi em đủ sức xăm lên người hai chữ tự do, hãy quay lại đấm vào mặt tao!”
Ngày Kanzaki khai trừ Takashi, trời mưa tầm tã. Noboru nhìn rõ nước mưa hắt vào gương mặt lạnh ngắt của Aniki. Tay Kanzaki run run giơ lên thanh katana gỗ: “Tao không đời nào để thằng cởi trói cho cả nhóm như mày!”. Tiếng sét đánh rền vang khi Takashi chậm rãi mở khuy áo. Chiếc khăn nhóm Ogasawara rơi xuống vũng nước. “Tao vốn chả thuộc về chỗ nào!” - Aniki đạp mạnh chiếc khăn xuống bùn đen.
Noboru thấy lòng bàn tay mình đau rát. Xem ra mấy tháng luyện đấm bao cát cùng Aniki chẳng uổng phí. Cậu tiến lên đứng chắn trước Takashi: “Anh tao hết làm chó săn cho các người rồi!”. Kanzaki nhướn lông mày: “Thằng ranh!”. Nhưng khi Noboru nắm chặt tay giơ lên, tất cả đều thấy vết chai đỏ au trên đốt ngón tay. Cảnh tù đứng xem rú lên thích thú.
Đêm ấy trong phòng giam 3m², Noboru lẩm nhẩm tính tuổi mãn hạn của Takashi. Quyển sổ tay lật đến trang lịch năm 2001, chỗ ký hiệu ngôi sao đỏ chói. “22/12/2001 - Mngày Aniki thả cửa chuồng cọp”. Cậu lén nhìn Takashi đang ngủ. Vết sẹo dài trên mặt Aniki khẽ giật giật trong lúc mơ. Xa xa, tiếng còi tàu từ bến Ota vọng lại như tiếng thì thầm của bầu trời tự do.
“Ra tù rồi đi đâu?” Noboru thì thào.
Bóng tối chợt khẽ cựa mình. Aniki vốc nước từ thùng gỉ cho chảy qua kẽ tay:
“Về Nagoya. Mở tiệm sửa xe.”
“Aniki biết sửa xe á?”
“Máy móc dễ sờ hơn người.”
Giọng cười khục khặc của Takashi vỡ ra trong đêm. Noboru ngã lưng xuống chiếu rơm, hít đầy mùi hôi hám của trại giam mà tưởng tượng ra mùi dầu nhớt. Có lẽ ở đó, mùi tự do cũng tanh tưởi như thế này chăng?
4h sáng, tiếng chìa khóa leng keng. Noboru giật thót người thấy Takashi đứng dậy buộc túi. Lòng quặn đau như có ai nắm chặt tim. Aniki ném gói quà bọc báo cũ: “Ngày về quê tao, thế này là quên ngay rồi nhóc”. Noboru mở ra - chiếc đồng hồ Rolex giả cài tai dặm vẫn đúng giờ tới mức kinh ngạc.
Bài tập cuối Aniki giao:
“Khi mày nhận được trát phóng thích, hãy đứng giữa sân tù này mà hét lên ‘Omaera no mama de kuzureru na! (Đừng có sụp đổ vì đồ tồi các người nhé)’”.
Lá thư từ Akira gửi tới sáng nay bỗng cháy rực trong túi Noboru. Nhưng lạ thay, cậu cảm thấy ngọn lửa hận thù năm nào giờ chỉ còn là tro tàn ấm áp. Có lẽ tro tàn là thứ nhẹ nhất để mang theo trên đường tìm lại ánh mặt trời.