Trong cái im lặng ngạt thở sau Đại Tận Diệt, vũ trụ giờ chỉ còn là một vũng máu đông đặc, nhờn nhớt. Những cơn sóng sánh nhầy nhụa vật vờ cọ vào vách kim loại của hệ thống trạm không gian Nguệch ngoạc, nơi cuối cùng còn hấp hối của loài người. Những lỗ thủng loang rỉ sắt như vết loét trên thân tàu, lớp vỏ công nghệ xưa kia giờ chỉ còn là một xác ướp han gỉ, khẽ rên rỉ mỗi khi thủy triều máu trào lên.
Người ta lê bước trong hành lang tối, điện nổ lách tách như tiếng khóc than. Không phải đi tìm hy vọng—định mệnh ấy đã tắt từ lâu—mà là đi gom nhặt mẩu sắt vụn, dây điện chập chờn, kính chắn nứt vỡ. Từng mảnh vụn vô tri được ghép lại thành một cỗ quan tài thép hình thuôn nhọn: Phổi Sắt. Cái tên như lời nguyền ám vào vỏ tàu, bởi bên trong khoang điều khiển chật hẹp ấy, một linh hồn người sống sẽ bị niêm phong, phổi thịt thay bằng hệ thống bơm oxy cũ kỹ mang cái tên mỉa mai "Bộ hô hấp Vĩnh cửu". Máu thay nước biển, chất nhầy thay không khí—đổi những thợ máy gầy gò đập búa đều tay là vài chai nước cặn đục, đổi lưỡi khoan chậm rì là mạng sống tình nguyện của tù nhân dưới hầm.
Họ vặn chặt bu lông cuối cùng, tiếng kền kệt vọng vào vực máu tối om. Không ai dám thừa nhận, nhưng cả trạm Nguệch ngoạc đều biết: Phổi Sắt sẽ không bao giờ quay về. Độ sâu nghìn mét của biển máu không sinh áp lực, nó sinh thứ gì đó xoắn vặn hơn—ám khí của một thế giới xác chết đang phân rã, thứ sẽ bào mòn cả thép. Lớp vỏ dày nhất cũng chỉ cầm cự được đủ để linh hồn trong đó... thức tỉnh. Thức tỉnh giữa khoảng không nhuốm máu lạnh ngắt, nhận ra phận mình: một trái tim đập bên trong khối sắt vô tri, thở bằng máy móc rệu rã, trở thành thủy thủ duy nhất trên chuyến tàu địa ngục dành riêng cho hắn.
Hoàng hôn cuối cùng trên Nguệch ngoạc là ánh đèn nhấp nháy khi Phổi Sắt lao xuống vực. Những khuôn mặt lấm dầu nhớt máu nhìn theo, không ồn ào, không nước mắt. Hy vọng đã thành thứ đồng xu mỏng ném xuống đại dương, ngay cả sao băng vụt qua chân trời còn sáng hơn nó. Linh hồn trong Phổi Sắt kia liệu có la lên khi mặt kính nứt vỡ? Hay lặng cười như đoàn người trên trạm, bởi giữa một vũ trụ tắt thở, được chọn cách chết đã là đặc ân.