Câu chuyện của Ann Lovett – Khoảnh khắc cô đơn giữa lòng thành phố
Hôm ấy, khi Ann Lovett mở mắt, cô bé mười lăm tuổi ấy biết điều gì đó lớn lao và đáng sợ sắp xảy ra trong cơ thể mình. Sự hiểu biết non nớt trước cơn chuyển天 của người phụ nữ cứa vào cô như một nhát dao lạnh. Giống như nhiều buổi sáng khác, Ann thức dậy với bộ đồng phục học sinh quen thuộc – chiếc áo phông trắng trẻ trung và chiếc váy xanh navy, thứ gắn bó thân thuộc cùng bao năm tháng đi trên con đường đến trường. Nhưng hôm nay, mọi thứ dường như đảo lộn hoàn toàn.
Thay vì bước ra khỏi cửa với hành trang sách vở như thường lệ, Ann lại đứng dậy, chân rụt rè như bước trên bông gòn. Nỗi hãi hùng không tên bao phủ lấy cô. Tim đập thình thịch, tiếng thở hổn hển vang lên trong chính căn phòng nhỏ. Con người cô bé ập xuống một thực tại tăm tối mà không một lời giải thích nào có thể xoa dịu. Đứa nhỏ trong bụng, sinh linh đang lớn khôn bên trong, giờ lại là nguồn gốc của những cơn co thắt đầu tiên, báo hiệu một cuộc chào đời đầy đau đớn và cô đơn.
Thay vì tìm đường đến trường, Ann bước chân ra ngoài cổng. Ánh sáng ban mai nhạt nhòa chiếu xuống mặt đường lạnh lẽo. Cô lang thang, bước chân khập khiễng giữa những con phố quen thuộc của quê hương ở Monaghan, Ireland. Ánh mắt con người qua lại, tiếng động của cuộc sống sớm mai vang lên – tất cả với Ann như những thứ xa vời, một thế song song cô không dám bước vào. Nỗi kinh hoàng trước sự bế tắc về mặt sinh đẻ – thứ không một lời bàn nào trong gia đình hay trường lớp chuẩn bị cho cô – ghì chặt lấy cổ họng.
Trong trái tim nhỏ bé ấy, một mầm ảo tưởng yếu ớt bén rễ: hy vọng. Hy vọng rằng một phép màu nào đó sẽ xuất hiện. Hy vọng rằng một ánh mắt nhân từ, một bàn tay giúp đỡ sẽ giơ lên từ đâu đó giữa dòng người vô tình. Ann nhìn chằm chằm vào từng gương mặt, từng ánh mắt, lòng đầy sợ hãi không dám tiến lại gần. Liệu có ai thấy cô bé này? Liệu có ai đoán được sự tuyệt vọng ẩn sau vẻ ngoài mong manh? Sự im lặng đáng sợ của xã hội trước một thực tế nhạy cảm, cùng nỗi sợ xấu hổ tột cùng mà một cô gái tuổi vị thành niên phải gánh chịu, đã biến cô thành một linh hồn lang thang, gần như vô hình giữa dòng đời tấp nập. Giữa những con phố ấy, Ann Lovett chỉ còn là một cô bé biết mình sắp phải đối mặt với điều kỳ diệu cũng như kinh hoàng, mà trong tuyệt vọng, cô vẫn mơ về một phép màu cứu rỗi.