ASH ĐỐI ĐẦU MA CÂY (PHẦN 1) Ba mươi năm trôi qua. Ash Williams – cái tên vang lên như một huyền thoại, một lời bài ca đầy máu và súng đạn trong thế giới săn quỷ – bây giờ đã là một người đàn ông lớn tuổi. Anh về hưu trong sự tịch liêu tại một ngôi nhà nhỏ ở ngoại ô, nơi những món đồ kỷ niệm ma quỷ được cất giữ như báu vật: cuốn Necronomicon cũ kỹ, chiếc chiếu xưa, và trên kệ cao nhất, một khẩu súng bắn đạn cối tự chế lấm bẩn bùn và máu. Có một điều rõ rệt: anh không còn là chàng thanh niên hồng hào của ngày nào, và cánh tay phải anh – từ cổ tay trở lên – bây giờ là một khối gỗ sơn đen, bọc sắt, được bảo dưỡng cẩn thận. Một chiếc “chày gỗ” thời thượng, nhưng chẳng có gì vui vẻ cả. Sự kiên cường của Ash không nằm ở cánh tay còn nguyên vẹn, mà nằm ở ý chí được đúc từ lửa và sự sống. Kỹ năng săn quỷ? Đó là thứ đã ăn sâu vào xương tủy, thành một dạng phản xạ bản năng. Anh vẫn vận hành chiếc “cưa tay” gỗ đó với sự linh hoạt kinh ngạc, dùng nó để ném, giữ, và thậm chí… khóa cứa một con Deadite quá háo hức. Thế giới đã tưởng rằng cơn ác mộng Deadite đã chấm dứt cùng với trận đại chiến ở Cabin trong Rừng. Nhưng ác quỷ không bao giờ nghỉ. Chúng chỉ chờ đợi. Rồi rồi, một “đại dịch” mới bùng phát, một lần nữa. Không còn chỉ là những con rối tàn nhỏ từ quê hương Arkansas. Lần này, những bóng ma xương khô – những Ma Cây (Deadite) – xuất hiện với sức mạnh và sự thông minh đáng sợ. Chúng tỏa ra một thứ mùi hôi thối của đất mục và sự thối rữa, rít lên những âm thanh khô khan khiến kẻ yếu bóng vía phải co rúm. Và chúng lại gieo rắc cơn ác mộng, một lần nữa đe dọa xé toạc lớp vỏ văn minh loài người. Không ai nhớ Ash Williams nhiều hơn những bức tường đổ nát và những cái xác ma quỷ được chôn vùi. Cho đến ngày những tiếng súng đầu tiên vang lên, những chiếc xe cứu hỏa bốc cháy, và một bóng dáng lạ lẫm, quen thuộc, xuất hiện trong chính trung tâm của cơn bão. Đó là Ash. Anh mặc lại chiếc áo sơ mi đen cũ kỹ, đeo chiếc “tay gỗ” của mình, và trên môi, một nụ cười ngạo nghễ, đầy bản năng. Anh không còn là anh hùng. Anh là thủ phạm. Anh là mối đe dọa duy nhất đối với Deadite. Cuộc đối đầu ma cây mới bắt đầu. Ash không còn trẻ, nhưng sự già nua trong mắt anh chỉ là lớp vỏ. Bên trong, ngọn lửa vẫn cháy rực. Mỗi cú vung “chày gỗ”, mỗi phát đạn từ khẩu súng cối trong tay trái (được gánh nặng chiếc tay giả kia), đều là lời tuyên ngôn: những con quỷ giờ đây phải đối mặt với một kẻ săn mồi đã chứng kiến đủ nhiều địa ngục để không còn sợ hãi gì nữa. Trận chiến mới không phải là về sức mạnh thuần túy. Đó là về bản năng, về kinh nghiệm đẫm máu, và về một ý chí sắt đá – thứ mà thời gian và cả những mảnh vỡ của bản thân cũng không thể mài mòn. Ash Williams trở lại, và ma cây biết rõ điều đó. Chúng đã có một mối e sợ mới: Ash Đối Đầu Ma Cây.