Ba anh em lập dị (Phần 1) Năm 1969, trong căn phòng đầy khói thuốc và âm thanh rung chuyển của Woodstock, ba gã đàn ông – Khuê, Tiệp và Lành – cùng con mèo vàng tên Bông tuy rất đã hút một loại cần sa cực mạnh, được cho là từ chính vùng đất linh thiêng của những hipster lập dị. Họ muốn một chuyến phiêu lưu tâm linh, một cuộc nổi dậy êm ái chống lại tất cả những gì họ gọi là “sự sáo mòn của kẻ thống trị”. Thay vì đó, họ đã chìm vào một giấc ngủ sâu như cõi chết, một giấc ngủ kéo dài một nửa thế kỷ. Năm 2019, họ thức giấc trong một thế giới hoàn toàn xa lạ. Không còn tiếng guitar nức nở, không còn khí thế phản văn hóa, thay vào đó là một thành phố San Francisco lấp lánh ánh đèn LED, những chiếc xe tự lái lướt êm, và mọi người giao tiếp với một vật thể phẳng lì dán trên tay. Ba “anh em lập dị” – những kẻ tự xưng là bộ xạ thủ tự do, những kẻ chạy trốn “bộ máy” – giờ đây trở thành những hiện tượng lịch sử, những bảo vật sống của một kỷ nguyên đã tàn. Quần áo hoa văn rực rỡ của họ trở nên lố bịch, ngôn ngữ đầy ẩn dụ của họ trở nên khó hiểu, và niềm tin vào sức mạnh của một cây cần sa để “mở ra tâm trí” bây giờ chỉ khiến họ bị nghi ngờ là đang lạm dụng chất gây nghiện cổ lỗ. Họ chống đối. Luôn chống đối. Nhưng chống đối cái gì? Một hệ thống tinh vi đến mức họ không thể nhìn thấy được. Chính quyền giờ đây là những thuật toán, là các công ty công nghệ cực lớn. Cuộc đấu tranh của họ, từng được viết bằng khói thuốc và tranh biểu ngữ, giờ trở thành những dòng tweet vô nghĩa, những video tự quay trên điện thoại bị dìm nghịch ngợm. Con mèo Bông – người bạn đồng hành duy nhất không đổi –ghiền ăn snack hộp của thế kỷ 21 và đánh mất bản năng săn mồi trước những con chuột robot. Họ bám vào nhau trong một căn hộ nhỏ thuê được bằng số tiền còn sót lại từ “kho tàng” cũ (một ít tiền cổ tích có giá trị). Họ là những bóng ma của thập niên 60, lạc lõng giữa lòng thành phố đang chạy nước rút. Mỗi ngày trôi qua là một lần họ cố gắng giải mã những dòng băng tin, những ứng dụng, và một xã hội nơi mọi thứ đều hiệu quả, nhanh chóng, và dường như không còn chỗ cho sự “lập dị” chân chính. Họ vẫn tin rằng mình đang nắm giữ chìa khóa của sự giác ngộ, nhưng giờ đây, họ không biết liệu họ đang mở cửa cho tương lai, hay đang kẹt trong cái bẫy của chính quá khứ mà họ đã gieo mình xuống. Họ đã từng muốn thoát khỏi một thế giới bó buộc. Giờ đây, họ phải vật lộn để tìm ra một chỗ đứng trong một thế giới tự do đến mức họ cảm thấy hoàn toàn trôi nổi, vô nghĩa. Và họ sẽ chứng minh, cho dù bằng cách nào, rằng ba “anh em lập dị” này – cùng với con mèo lười biếng của họ – vẫn còn một mảnh đất chật để chống đối, ngay cả khi kẻ thù giờ đây là chính sự hòa nhập hoàn hảo và quên lãng.