Đêm đó trên cao tốc Tuyền Phát, sương dày như bột kem cứ bám sát mặt đường, chèn mọi vệt sáng pha tàu lái thành những vòng tròn mờ nhòe, chỉ còn lại âm thanh lách cách của còi xe ngân dài, gầm rú cha, rột rột kẽ mưa đánh liên hồi roof, mùi ẩm ẩm mặt nhựa nóng. Đèn xe nhường hàm tròn đơn điệu, bóp nghẹt giọng ngừng lại mỗi khi tài xế chạy qua.
Yan Mi ghé trạm cao tốc, tay phải run bàn lái, tay trái nhớ bàn bấm chạm điện thoại, mắt sắc lẹm cứ dán vào vệt tay trước đèn pha. Chiếc xe đầu kéo ngang nằm chồng chéo trên ba làn, thép dát nát bét, thắng mù mạt, rễ rước ngược lên chiếc xe khách sau lưng. Vỏ đèn vỡ bơi tung trộm, đầu rãy lái vắng hơi sống. Sáu xe đổi hình mạnh, trọng thương ba mạng người trong lúc bốc cháy lan xuống đất; một tài xế xe xích đường chết nghẹn bên trong khoang lái, mùi cháy vẫn còn nghi ngút trong không khí.
Anh bước xuống, giày ướt sũng sền sệt rã nhỏp, kính râm vẫn đỏ vẫn 눩t chớp trên dòng xe. Khói cuộn lên, cỗ máy yên tĩnh như thể chỉ còn một ký ức; người dân đứng xa xa, ánh đèn xe đội lên chủng loại sân khấu nhặc nhạc đồng loạt xoay về phía họ.
Đằng sau anh, Sun Xun dậm giày xống nước, đồng đội kiên định như một cái cây sổi trong đêm, đôi mắt nghiêm nghị hướng về nguồn vi phạm. Khu vực hiện trường được phân định nhanh chóng; Yan Mi cúi xuống bên đầu lái rãy vỡ, vuốt ve dãy số bằng thép đã trở thành một mớ chi tiết nhét vào kẽ sổ, cố định một chỗ dính máu.
Mùi nhựa nóng, mùi cháy chất, và một chút ánh sáng xanh loang từ những vật dụng đổ nát; cảnh sát đường bộ, cứu hỏa, xe cấp cứu vừa mới đỗ, bánh xe lầy lội, pha bàn đang báo cáo nói xấu về một vụ va chạm khủng khiếp; nhưng trong lầm lúc, Yan Mi đã nhìn thấy một dấu vết đặc biệt – một vệt cạo sâu như móng vuốt người vẽ trên cánh cửa mở ra, những vệt này ranh giới rõ ràng, nét nổi bật như một chữ ký bí ẩn.
Trán anh cau lại, tai lắng nghe, trong đầu chỉ trống rỗng. Sự việc này không đơn giản như vụ va chạm ngẫu nhiên; anh biết rõ, đó là một manh mối để mở ra một vụ điều tra giết người hàng loạt đã cướp đi sinh mạng – lần này, khách quan là người quen thuộc cùng một khuôn mặt khiếp sợ.
Bốn năm trước, Trung tâm Nghiên cứu Tâm lý Học của học viện đã ghi nhận một vụ án mạng kỳ lạ: nạn nhân là một thanh niên tên là Đinh Khánh, sinh viên giỏi nổi bật có đôi mắt trong xanh như nước hồ; anh ấy được phát hiện nằm trong phòng lab trên tầng năm, tay phải cầm một con dao găm truyền thống, mặt nhăn nhó bi hoảng hoảng vì không kịp trốn chạy. Khuôn mặt người bảo vệ, anh ấy, là thầy Liễu – người đã mang bản năng chắp vá những bóng ma ngày càng mờ trong trí nhớ.
Thầy Liễu ngồi trong văn phòng tối tắt, tay cầm bút chi khẽ đứng lên, giọng trầm miên man truyền lại câu chuyện cách đây bốn năm: "Cháu biết đấy, Đinh Khánh là sinh viên ông lớn thứ hai trong khoa, luôn tìm tòi, hăm hồ, tình nguyện tham gia dự án lịch sử tâm lý tội ác bắt buộc. Cậu bé ấy đã từng nói rằng muốn xây dựng một hệ thống đánh giá sự thật, giải thích lý do khiến con người lừa dối".
Yan nhớ đêm đó, anh ngồi sau ghế đá bên hồ, lắng nghe giọng thầy Liễu run rẩy: "Cậu bé ấy đã nhìn thấy bóng ma của mình, và cậu đã trốn tránh". Và khi những lời đó vang lên trong đầu anh, những hình ảnh về khuôn mặt người nghịch đã từng tìm kiếm một lối thoát – trên tường phòng lab, sơ đồ dò tìm có chứa những chi tiết mà chỉ có người ngoài mới có thể kiểm tra.
Bốn năm trước, khi kết thúc phiên điều tra đầu tiên của vụ giết Đinh Khánh, kết luận của cảnh sát là "tự sát", nhưng Yan Mi không bao giờ tin điều đó. Anh đã giấu trong kho lưu trữ cá nhân một bức ảnh ghi lại: một người mặc áo khoác đen, mũ trũm vàeo khắp thân hình, chạy qua hành lang phòng lab, ngắm đôi cái kính sổ mà kẻ ngoài không nên có quyền truy cập. Bức ảnh mờ, nhưng trong đôi mắt của anh, nó sáng rõ nhất trên thế giới.
Và giờ, khi dấu vết cào nắm trên cánh cửa của vụ tai nạn cao tốc này, khi vỏ xe bị xé nát một cách chắc nịch, Yan Mi nhận ra một chi tiết quen thuộc – rãnh cạo hình quạt, một dấu ấn giống hệt như con dao găm bốn năm trước vẽ trên mặt tường. Nó không phải vụ tai nạn; nó là một màn trình diễn khác, bước tiếp theo trong trò chơi nguy hiểm mà kẻ giết người chưa từng dừng bước.
Anh nhắm mắt lại, để mặc cho những tiếng nhạc dồn chức trong thính giác, mưa bỗng nhiên ngớt, như bầu không khí đang cần sự tĩnh lặng trước cơn bão sắp tới. "Sun Xun", anh thì thầm, "chúng ta đang đứng trước một vụ án hàng loạt mà nạn nhân đầu tiên chính là Đinh Khánh – bây giờ con trai của thầy Liễu dường như có liên quan mật thiết đến vụ án này". Đôi mắt anh sáng lên như lưỡi dao trong đêm, bước chân nhanh hơn định hướng, nắm lấy những siêu dữ liệu còn sót lại, tìm kiếm sự thật che đậu suốt bốn năm.
Đêm đó, trên cao tốc Tuyền Phát, Yan Mi không chỉ mở cuộc điều tra mới; anh khởi động cuộc chiến với kẻ giết người, một trò chơi bất bắt đầu từ bốn năm trước, khi Đinh Khánh cướp máu, vẽ chữ ký trên tường; và giờ, khi những bóng bẩy hóa thân mạnh mẽ trở lại, vượt qua sự im lặng chết chóc, anh biết rằng: sự thật không bao giờ chết, nó chỉ chờ người kể rõ hơn.
Và con trai của người thầy quá cố, Liễu Hạo, một kẻ trẻ trung, nghiên cứu sinh tài ba với đôi mắt xanh như nước hồ như cậu em Đinh Khánh, dường như đang đứng trước ngưỡng cửa của một âm mưu lừa dối kéo dài hàng năm. Anh ta có quyền truy cập vào dự án tội phạm mang tên "Bạch Dạ Ám Ảnh", một dự án giải thuật thế giới nội tâm qua lăng kính hóa sinh học. Liễu Hạo? Hay đó chỉ là một cái bóng khác xuất hiện nơi vụ tai nạn? Yan Mi không cách nào khác, ngoài việc cầm nghiên cứ thêm, để tìm ra bằng chứng chống lại sự lừa dối thứ ba, và giải mã những ám ảnh giết người bất tắt trong lòng con người. Đó có lẽ là vụ án dài nhất mà bất kỳ thám tử nào phải đối mặt, và Yan Mi sẽ không bỏ cuộc trước khi kẻ giết người trả giá cho chính chân lý… .