Dưới lớp bụi dày đặc trong căn nhà hoang vắng, cái hộp gỗ mục dưới gầm giường găm chặt lấy tầm mắt Hạnh. Chiếc nắp rệu rã mở ra để lộ chồng băng VHS đóng rêu trắng, băng đạn của một thứ vũ khí tâm linh mà họ không ngờ tới. "Băng ghi âm triệu hồi" - dòng chữ nguệch ngoạc trên nhãn vàng ố khiến Diệu chùn tay khi cầm lên, đầu ngón tay tê buốt như chạm vào xác rắn lột.
Cuộn băng đầu tiên rít lên trong đầu máy, loạt tín hiệu nhiễu đen trắng nhảy múa điên loạn rồi đột ngột hiện ra căn phòng họ đang đứng. Góc quay lắc lư như kẻ say rượu, lia tới chiếc gương vỡ nơi ba bóng người giống hệt Hạnh, Diệu và người bạn quá cố đang đứng không thừa nhận định luật vật lý. Tiếng hát nghẹt thở phụt ra từ loa, lời ca xưa cũ đứt quãng chuyển thành tiếng thì thầm xé màng nhĩ: "Đã triệu hồi... không cách ngăn..."
Bản năng sinh tồn hét lên cảnh báo nhưng đôi chân Hạnh đã dính chặt vào sàn nhà. Dưới chị, từng gân nổi lùng nhùng như có giun bò trong da thịt. Diệu gào lên khi màn hình chuyển sang cảnh xác một phụ nữ treo lơ lửng trên trần nhà - màu áo trắng toát đập trùng khớp với chiếc áo chị mặc hôm ấy. Không khí đặc quánh mùi ô-xít kim loại, tiếng lích cách sau tường như xương gãy dưới bàn tay vô hình.
Cuộn thứ hai mở ra hiện trường khác: căn bếp bê tông không cửa sổ, giữa phòng là vũng nước đen ngòm vươn tay lên thành hình người. Thò ra từ đó là lọn tóc dính máu, giống hệt kiểu tóc Diệu cắt tuần trước. Mắt Diệu hoa lên, ngực đau nhói như có móng vuốt bóp nghẹt tim. Cái bóng dưới vũng nước ngoác mồm cười, chiếc lưỡi dài bằng cuộn phim VHS leo lên thành tivi...
Họ không biết mình đang xem cảnh tượng quá khứ hay tương lai gần. "Băng ghi âm triệu hồi" cứ tự động chuyển cuộn, mỗi khung hình là một mũi khoan bén nhọn đục vào ý chí. Đâu đó trong tiếng ồn trắng, giọng người bạn quá cố rên rỉ: "Xin đừng mở nữa..." - nhưng những ngón tay vô hình đã xiết chặt cổ tay hai người phụ nữ, ép họ chứng kiến đến cảnh quay bi thảm nhất: khoảnh khắc chính họ sẽ trở thành thành phần của câu triệu hồi ngàn năm tắc nghẹn...