Gọi là "Bảo Mẫu Phù Thủy" quả không sai, vì Nanny McPhee xuất hiện giữa cơn bĩ cực của gia đình ông Brown góa vợ cũng đầy kỳ bí như một phù thủy thực thụ. Chuyện là ông Brown, một người đàn ông hiền lành làm nghề may quần áo trẻ em ở vùng quê nước Anh thời Victoria, sau khi vợ mất để lại 7 đứa con từ 2 tuổi đến 12 tuổi, đứa nào cũng nghịch ngợm đến mức đã đuổi đi 17 bảo mẫu chỉ trong 3 tháng. Có bà bảo mẫu mới đến chưa đầy 2 tiếng đã bị bọn trẻ đổ cả xô nước bẩn lên người, lạt đà chạy mất dép không dám quay lại. Cả cái nông trại nhỏ của ông sắp bị bà dì giàu có, độc ác Aunt Adelaide tịch thu vì nợ nần, đúng lúc đó, đêm mưa gió tầm tã, một bà lão gõ cửa. Đó chính là Bảo Mẫu Phù Thủy. Lần đầu tiên nhìn thấy bà, lũ trẻ đều rùng mình: dáng người hơi gù, mặc chiếc áo choàng đen rách bươm, đội mũ cao vút có vết lõm, khuôn mặt đầy đồi mồi, cằm mọc một nốt ruồi to bằng quả đỗ xanh mọc râu dài rậm, một mắt sụp xuống thấp hơn mắt kia, hàm răng vẩu chìa ra ngoài, cầm cây gậy gỗ cây cổ thụ cong queo, trên đầu gậy treo một cái chuông đồng nhỏ kêu leng keng mỗi lần bà bước đi. Bà chẳng nói nhiều, chỉ bảo ông Brown: "Khi các cháu cần tôi mà không muốn tôi, tôi sẽ ở đây. Khi các cháu muốn tôi mà không cần tôi nữa, tôi sẽ đi." Ông Brown đang tuyệt vọng, nghe thế lập tức đồng ý thuê, lũ trẻ thì cười khẩy, quyết tâm đuổi bà đi trong vòng 24 giờ như mọi lần. Bọn trẻ thử đủ trò: bỏ con cóc sống vào tách trà của bà, phết mỡ ngỗng lên cầu thang cho bà trượt chân, giấu cây gậy của bà vào đống rơm. Nhưng Bảo Mẫu Phù Thủy chẳng hề nổi giận, chỉ khẽ gõ cây gậy xuống đất. Con cóc gặp bà uống trà liền nhảy phóc vào cổ áo Simon—đứa lớn nhất đang trốn sau rèm, khiến nó hét ầm ĩ chạy vòng quanh phòng. Mỡ ngỗng trên cầu thang biến thành cánh hoa hồng tươi, còn đứa trẻ phết mỡ thì trượt chân ngồi bệt xuống đống quần áo dơ. Cây gậy giấu trong rơm tự bay ra, đập nhẹ vào mông đứa con trai giấu nó, khiến nó rú lên. Lũ trẻ lần đầu biết sợ, nhưng cũng lần đầu nhận ra bà không phải kẻ dễ bắt nạt, cái vẻ nghiêm khắc của bà không phải để hù dọa, mà là để giữ trật tự cho cái gia đình nát bét này. Chẳng dùng roi vọt hay quát mắng, Bảo Mẫu Phù Thủy dạy dỗ bọn trẻ bằng những bài học đầy bất ngờ gắn liền với phép thuật của mình. Bọn trẻ không chịu nghe lời bố gọi đi ăn tối, bà khiến món bắp cải luộc—món ghét nhất của lũ trẻ—biến thành những người tí hon nhảy múa trên bàn ăn, hát vang "Đi ăn tối đi, đi ăn tối đi" cho đến khi bọn trẻ chạy ùa ra bàn. Bọn trẻ giành nhau quả táo duy nhất trong nhà, bà phẩy tay khiến quả táo phình to bằng quả dưa hấu, rồi tự chia làm 7 miếng bằng nhau, đứa nào cố giành thêm miếng, miếng táo sẽ nhảy ra khỏi tay. Bọn trẻ bỏ mặc đứa em nhỏ khóc vì xe đồ chơi bị gãy, bà làm chiếc xe bay lơ lửng trên không trung, chỉ hạ xuống khi tất cả anh chị em cùng hợp tác sửa nó. Đứa lớn nhất thích mách lẻo, bà khiến lưỡi nó biến thành màu xanh lam rực rỡ, mỗi lần nói là cả nhà cười ầm, từ đó nó chẳng dám mách nữa. Và khi bà dì độc ác đến dọa đưa lũ trẻ vào trại trẻ mồ côi, Bảo Mẫu Phù Thủy nhắc nhở các cháu về những bài học đã học, khiến bọn trẻ dũng cảm đứng lên bảo vệ bố, cùng nhau thức trắng đêm hoàn thành đơn hàng may váy rửa tội cho con trai lãnh chúa địa phương, trả hết nợ nần cho gia đình. Điều kỳ lạ nhất là diện mạo của Bảo Mẫu Phù Thủy thay đổi theo từng bài học mà bọn trẻ học được. Khi lũ trẻ biết nghe lời bố mẹ, nốt ruồi râu trên cằm bà biến mất. Khi chúng biết chia sẻ, hàm răng vẩu nhường chỗ cho hàm răng đều đặn. Khi chúng biết giúp đỡ nhau, mắt sụp của bà trở nên cân bằng với bên kia. Khi chúng bỏ thói mách lẻo, làn da đồi mồi trở nên trắng trẻo mịn màng. Và khi chúng học được bài học cuối cùng về sự dũng cảm, chiếc áo choàng rách nát biến thành chiếc váy xanh navy chỉnh tề, mái tóc bạc rối bù xoăn sóng gọn gàng, lưng gù cũng thẳng ra, bà trông ấm áp, hiền từ như một bà nội hiền hậu mà bọn trẻ chưa từng có. Lúc này bọn trẻ mới nhận ra chúng yêu quý bà đến nhường nào, chúng chạy theo giữ bà lại, khóc lóc van xin bà đừng đi. Nhưng Bảo Mẫu Phù Thủy chỉ mỉm cười, nhắc lại câu nói ban đầu: "Các cháu cần tôi mà không muốn tôi, tôi đã ở đây. Giờ các cháu muốn tôi, nhưng không còn cần tôi nữa, tôi sẽ đi." Rồi bà bước đi, dáng người nhẹ nhàng tan vào màn sương mù của buổi sáng, như chính cách bà xuất hiện, không một lời tạm biệt. Câu chuyện về Bảo Mẫu Phù Thủy không chỉ là câu chuyện về phép thuật, mà là bài học về tình thương và kỷ luật: thứ khiến con người thay đổi không phải là sự ép buộc, mà là những bài học nhẹ nhàng đi kèm với tình yêu thương, và khi ta thay đổi, thế giới xung quanh ta cũng sẽ thay đổi theo, ngay cả những người tưởng như khó gần nhất cũng sẽ bộc lộ vẻ dịu dàng bên trong.