Nhiệm Vụ BẢO VỆ ĐẶC BIỆT TẠI THÀNH PHỐ TÂN HẢI Tên Hành Phong gần như đã trở thành một từ khóa trong giới bảo vệ, nhưng không phải vì tiếng tăm. Anh là người của những vụ việc nhỏ, những chuyến hàng đơn giản, lo toan từ bữa cơm đến khoản nợ nhỏ của công ty vệ sĩ gần như chết đuối. Cho đến cái ngày buồn tẻ khi sếp gọi vào văn phòng trống trơn, thông báo phá sản trong tuần tới, và một tin nhắn lạ từ số điện thoại cũ lên. “Cần tìm Trần Trác. Sống. Ở Tân Hải. Tiền công đủ sống một đời. Đây là nhiệm vụ Bảo Vệ Đặc Biệt. Không cần biết mày làm thế nào. Mày là người duy nhất tôi còn tin.” Tin nhắn từ Ngô Cảnh, bạn thời chiến tranh, người bây giờ đã là một doanh nhân lớn. “Bảo Vệ Đặc Biệt” – từ khóa ấy vang lên như một tiếng chuông cảnh báo. Không phải một vụ bắt cóc thông thường, không phải một trông nom đơn thuần. Trong giới, cụm từ ấy thường gắn với những mệnh lệnh ngầm, những khoản thanh toán khổng lồ và sự im lặng tuyệt đối. Hành Phong không hỏi lại. Anh không có lựa chọn. Tân Hải đón anh bằng cái nắng chói chang phản chiếu trên mặt biển xanh thẳm, một thành phố du lịch lộng lẫy phía sau lớp áo bụi và mùi muối. Nhưng Hành Phong – một người từng trải – cảm nhận ngay rằng không khí nơi đây có gì đó ngưng trệ, nặng nề. Một thành phố là bãi bẫy. Ngay lúc anh rời bến xe, một chiếc xe sedan cũ kỹ, màu xám, lặng lẽ bám theo từ phía sau. Không quá gần, không quá xa. Rồi có lúc, một gã thanh niên áo khoác mỏng, đầu đội mũ lưỡi trai, xuất hiện ở quầy báo dọc đường, ánh mắt luôn dán vào cửa sổ xe anh. Sự theo dõi hiện ra rõ rệt, nhưng lại không mang vẻ đe dọa trực tiếp. Đó là sự quan sát lạnh lùng, có tổ chức. Hành Phong biết ngay: mình đã bước vào vùng cấm từ phút đầu tiên. Công cuộc tìm kiếm Trần Trác bắt đầu trong mật độ giao thông hỗn loạn của Tân Hải. Ông ta – cựu chủ tịch một tập đoàn công nghiệp hùng mạnh đã sụp đổ một cách bí ẩn ba năm trước – biến mất hoàn toàn. Không người thân, không hồ sơ tài chính, như thể bị xóa sổ khỏi mặt đất. Gợi ý duy nhất là một vài giao dịch điện tử mờ nhạt ở một ngân hàng nhỏ ven biển và một địa điểm cũ – một biệt thự hoang phế trên đỉnh ngọn đồi Phù Vân, nơi từng là “nơi nghỉ dưỡng bí mật” của ông ta. Trong khi Hành Phong vật lộn với manh mối, các “bàn tay” bắt đầu hiện hình. Kẻ nội gián phản bội xuất hiện dưới dạng một cô nhân viên tên Hà, phục vụ ở quán cà phê nơi Hành Phong hay ghé. Cô tỏ ra quan tâm, hỏi thăm về chuyến đi, về mục đích. Nhưng sự thân thiện ấy quá đỗi kịp bản. Một hôm, khi Hành Phong trả lời điện thoại ở góc khuất, anh bắt gặp ánh mắt cô ta nhìn chằm chằm, không phải vào anh, mà vào chiếc điện thoại trên bàn. Cô ấy không phải người của công an. Cô ấy thuộc về một thế lực khác, một nhóm muốn Trần Trác biến mất mãi mãi, và Hành Phong đã vô tình trở thành mồi ngon. Vị tổng tài bị thương là một nhân tố bí ẩn khác. Hành Phong tình cờ phát hiện một bản báo cáo tài chính cũ của tập đoàn Trần Trác trong một hiệu sách bán hàng second-hand. Trong đó có ghi chú tay của một kế toán trưởng tên Lý, người đã báo cáo những khoản chuyển tiền khó hiểu trước khi ông chủ mất tích. Hành Phong tìm đến chỗ ở cũ của ông ta – một căn phòng trọ bừa bộn – và thấy dấu vết một trận ẩu đả. Căn phòng bị lục soát kỹ. Trên tường có dấu máu, và trên mặt bàn, một tờ giấy gấp gọn với dòng chữ phác họa tay: “Hắn biết quá nhiều về khoản ‘Bảo Hiểm Đặc Biệt’.”. Tổng tài Lý giờ đã nằm trong bệnh viện với trí nhớ lẫn lộn, có thể bị câm lặng vì sợ hãi, hoặc vì... đã nói quá nhiều. Băng nhóm tội phạm xuất hiện một cách trực tiếp và tàn bạo nhất. Họ là những kẻ săn đầu người trong thế giới ngầm Tân Hải, được thuê bởi một “ông lớn” nào đó muốn Trần Trác phải chết để che giấu bí mật lớn hơn. Họ không cần che giấu hành động. Một lần, khi Hành Phong lục soát một kho hàng cũ của Trần Trác ở khu công nghiệp bỏ hoang, họ xuất hiện với vũ khí và áp xe. Cuộc đối đầu diễn ra trong bóng tối, giữa những khối containers kim loại rét buốt. Đó là một cuộc chiến đẫm máu, không có quy tắc, chỉ còn sự tồn tại. Hành Phong phải dùng mọi kỹ năng từng học – từ những pha võ thuật cơ bản đến kinh nghiệm sống chết trong các chiến trường nhỏ – để thoát thân, để lại sau lưng một vài xác chết và mùi thuốc súng nồng nàn. Và phía sau tất cả, luôn hiện diện cảnh sát. Một thanh tra trẻ tên Minh, từ phòng điều tra hình sự, dường như luôn xuất hiện ở những nơi Hành Phong vừa đi qua. Anh ta không bắt, không hỏi, chỉ quan sát. Nhưng ánh mắt Minh không chỉ là sự nghi ngờ thông thường. Có một sự đồng cảm, một sự hiểu biết về sự nguy hiểm đang chờ đón Hành Phong. Có lẽ Minh cũng đang điều tra một vụ án liên quan đến Trần Trác, và anh ta suy luận rằng người đàn ông một thời làm vệ sĩ này đang chạm vào một mạch máu chết người. Giao tiếp giữa họ là những cái liếc, những câu hỏi nửa chừng, một sự hợp tác ngầm trong không gian rộng lớn của Tân Hải. Cảnh sát không phải lúc nào cũng là kẻ thù; đôi khi họ là thứ cản trở cuối cùng giữa kẻ săn mồi và con mồi. Hành Phong dần hiểu ra. Nhiệm vụ “Bảo Vệ Đặc Biệt” này không phải để tìm Trần Trác. Nó là để che giấu Trần Trác. Người bạn cũ Ngô Cảnh không muốn tìm lại cựu chủ của mình. Ông ta muốn bảo vệ một bí mật – có lẽ là một khoản đầu tư, một thương vụ bất hợp pháp, hoặc thậm chí là một tội ác – mà Trần Trác là chìa khóa duy nhất. Việc tìm kiếm, những cuộc đối đầu đẫm máu và sự theo dõi của cảnh sát, tất cả đều là một phần của kịch bản. Hành Phong chính là quân cờ được đặt ra để đánh lạc hướng, để “tìm” một cách công khai, trong khi bản thân Trần Trác có thể đang được che giấu một cách thật sự ở một nơi nào đó. Trong căn phòng khách sạn tồi tàn nhìn ra biển đêm, Hành Phong lục lại từng manh mối. Ghi chú của tổng tài Lý về “Bảo Hiểm Đặc Biệt” – một khoản bảo hiểm khổng lồ được ký giữa Trần Trác và một công ty nước ngoài vài tháng trước khi ông ta biến mất. Khoản tiền ấy, giờ có lẽ đã chuyền tay cho ai đó. Ngô Cảnh? Hay một bên tham gia khác trong cuộc chiến này? Mỗi bước đi của Hành Phong ở Tân Hải là một bước trên mép vực đáy. Bạn cũ giờ đã thành kẻ đặt mưu. Kẻ nội gián Hà có thể sẽ tiếp cận anh với lời đề nghị “hợp tác” đầy mật hiểm. Băng nhóm sẽ không dừng lại. Cảnh sát thanh tra Minh có thể phải chuyển từ quan sát sang bắt giữ nếu vụ việc leo thang. Trần Trác – nếu còn sống – có thể là một con rối, hoặc có thể là người duy nhất biết sự thật và đang chờ đợi ở cuối con đường đầy máu. Hành Phong siết chặt cán tay, nơi có một vết cứa cũ kỹ từ trận đánh với băng nhóm. Anh không còn là người vệ sĩ đơn giản. Anh là điểm hội tụ của tất cả những tà áo gió. Anh phải tìm ra Trần Trác, nhưng không phải để trao cho Ngô Cảnh. Anh phải tìm ra để giải thoát mình và có lẽ, cả ông chủ cũ khỏi cái bẫy “Bảo Vệ Đặc Biệt” này. Cuộc đấu trí đã trở nên cam go hơn bao giờ hết, và mỗi giờ trôi qua ở Tân Hải là một giờ tìm kiếm sự thật giữa biển của những lời dối trá. Cuộc chiến chưa tàn, mà chỉ mới bắt đầu thực sự.