Bẫy Ngầm
Sự cùng cực có thể khiến người ta lao vào bóng tối mà không cần nhìn xa trước. Đó chính là cái bẫy đầu tiên, thứ bẫy ngầm nhất mà đôi bạn trẻ kia vấp phải: niềm tin rằng mình còn đường lui. Họ đã bán cả tương lai cho những khoản nợ đầy mùi mỡ và nước bọt của lũ cho vay, rồi cầm theo cây đuôi gà và cái túi đựng đồ, chui vào những khu biệt thự sang chảnh như những con chuột chạy trước bầy mèo. Ban đầu, mọi thứ như một ván bài tính toán khéo léo: căn nhà này có chó? Khu vực đó có camera? Thang máy có nhanh chuyển không? Họ đã thám thính, lên kế hoạch, thậm chí còn thử nghiệm cả vào mấy trường hợp nhỏ, vặt. Tiền xèng xuống túi, mỗi lần một ít, đủ để hồi hộp nhưng không đủ để họ dừng lại. Càng lấy, nợ càng lớn, càng lớn thì lại càng phải lấy tiếp. Một vòng xoáy độc lắc, và họ chính là những con thuyền nhỏ giữa sóng dữ.
Thế rồi, họ chọn mục tiêu sai. Không phải một căn biệt thự thông thường. Đó là một ngôi nhà có vẻ từ lâu đã vắng tiếng, nằm thuôn thu dưới hàng cây xanh bí hiểm. Không có chó, không camera rõ ràng, không âm thanh nào phát ra từ bên trong. Một sự im lặng ngượng ngùng, quá mức trông có vẻ an toàn. Họ nghĩ, may quá. Nhưng sự im lặng ấy chính là Bẫy Ngầm được gài lác đác từ lâu, một cái bẫy nuốt chửng không thể ngờ tới. Họ chẳng biết rằng, ngôi nhà ấy được chăm chút như một bảo tàng, hay một ngục tối trang trọng, hay thứ gì khác xa một nơi ở thông thường.
Khi cánh cửa sau cùng khép lại phía sau lưng, họ mới cảm nhận được sự khác biệt. Không phải mùi mốc hay bụi bặm như những nơi vắng người. Mà là một mùi khác, phảng phất kim loại cũ và thứ gì đó gần như hương liệu quý, lạnh tanh. Tiếng bước chân của họ vang lên trong không gian chứa đựng quá nhiều, nhỏ bé và cô độc. Họ bật đèn pin, những vệt sáng cứng nhắc lướt qua những món đồ sưu tập giá trị – những chiếc vẫn, những bức tượng, những khung tranh có đôi mắt như đang nhìn theo. Chúng đẹp đến rợn người, và đẹp quá mức cần thiết.
Chuyện gì xảy ra tiếp theo, họ không còn nhớ rõ nữa. Có lẽ họ phân chia công việc, một người dùng cưa, một người gói gém. Có lẽ họ đã bắt đầu lục lạo phòng khách, rồi tiến vào một căn phòng đóng kín ở lầu hai. Nhưng rồi, mọi thứ bắt đầu lệch pha. Đồng hồ đứng hẳn. Tiếng tích tắc, tưởng như đến từ trần nhà, lại vang lên ngay bên tai. Một chiếc nơi sứ trên bàn, nằm dòi dọc, bỗng lăn một vòng, rơi xuống sàn với một tiếng “cách” trong im lặng. Rồi là những tiếng động nhỏ khác: tiếng gỗ kêu cót két dưới sàn, tiếng giấy xào xạc từ trong tủ, thứ âm thanh như tiếng thở dài khẽ khàng trong gió.
Sự Bẫy Ngầm bắt đầu lộ diện. Nó không phải bẫy vật lí thô sơ. Nó là một sự chuyển đổi không gian, một sự phản chiếu kỳ quặc. Những con đường họ đi, những cánh cửa họ mở, dường như không dẫn đến nơi chúng nên đến. Phía sau một tủ quần áo lớn lại là một cái xó hoàn toàn khác, nơi họ đã đi qua từ nãy. Một cầu thang xoắn ốc dường như luôn quay về tầng trệt dù họ đi lên. Thứ bẫy rập ấy được gài bằng tâm lý, bằng việc xé toạc niềm tin cơ bản của người ta về không gian và thời gian. Họ bắt đầu nghi ngờ nhau. “Mình đi đâu vậy?”, “Cái này lúc nãy có ở đây sao?”, “Mày có chắc là mở đúng cửa không?”. Niềm tin duy nhất họ có – vào nhau – bắt đầu rạn nứt dưới áp lực của những điều vô hình.
Rồi thì đến âm thanh rõ rệt hơn. Không phải gió. Mà là tiếng bước chân. Nhẹ nhàng, đều đặn, không hề vội vàng, vang lên từ tầng dưới, rồi lên cầu thang. Không phải một, mà như có nhiều người. Họ đứng nguyên tại chỗ, tim đập thình thịch, đèn pin vung loạn xạ. Ánh sáng lướt qua một góc phòng – bức chân dung một người đàn ông trong bộ đồ cổ điển, nhưng đôi mắt trong tranh… hình như đang theo dõi họ. Hoặc là do ảo giác?
Không còn đường lui. Cánh cửa chính nơi họ bước vào, giờ đã biến mất, hoặc trôi vào trong bức tường. Họ hiểu ra, mình không còn là kẻ săn mồi. Họ đã trở thành phần con mồi trong trò chơi mà chủ nhân ngôi nhà này – hay là thứ gì đó khác – đang chủ động điều khiển. Mỗi bước chân họ, mỗi tiếng động họ tạo ra, đều là một tín hiệu, một mồi câu dẫn dụ thứ săn mồi trong bóng tối đến gần hơn. Bẫy ngầm đã kéo tighten, không phải bằng lưới thép, mà bằng sự mất phương hướng, bằng những vùng sáng bất thường, bằng tiếng động vô hình và cái nhìn từ những bức tranh.
Giờ đây, trong mê cung ngày càng phức tạp của ngôi nhà, hai con người túng quẫn chỉ còn một mục tiêu duy nhất: không để bất cứ tiếng động nào của mình – tiếng thở, tiếng động khớp xương, tiếng lục cục của trang thiết bị – trở thành lời đề nghị cho cái chết đang rình rập trong từng góc khuất. Bẫy Ngầm không phải nơi họ phải thoát ra. Bẫy Ngầm chính là chính căn nhà này, đang từng chút, từng chút, thưởng thức sự hoảng loạn và mùi máu tươi của những kẻ đã đủ liều lĩnh bước chân vào vùng cấm của nó. Và thứ săn mồi, lúc này, có lẽ chưa cần phải hiện hình. Chỉ cần nghe, là đủ.