Bầy Sói Trước Cửa
Năm 1969, giữa cái nắng chang chang của Mùa hè Tình yêu, bốn người bạn thân thiết kéo nhau về ngôi nhà sang trọng ven hồ, nơi những bức tường kính lấp lánh dưới ánh trăng non. Họ cười nói rộn ràng, nâng ly champagne trong buổi tiệc chia tay giản dị trước khi mỗi đứa đường ai nấy đi – chàng trai mơ mộng với cây đàn guitar cũ kỹ, cô nàng sôi nổi với mái tóc dài bay, anh chàng trầm ngâm hay kể chuyện ma quái, và cô bạn dịu dàng luôn lo phần ăn uống. Không khí ấm áp, nhạc rock văng vẳng từ chiếc radio cũ, khói thuốc lá quyện lẫn mùi thịt nướng thơm lừng.
Nhưng ngoài kia, trong bóng tối um tùm của khu rừng rậm rạp, Bầy Sói Trước Cửa đã mai phục từ lâu. Những bóng dáng lầm lì, mặt nạ trắng bệch che kín khuôn mặt méo mó, tay cầm dao lăm lăm, chúng rình rập từng cử động qua lớp kính mỏng manh. Tiếng gõ cửa đầu tiên vang lên nhẹ nhàng, như lời mời gọi từ hàng xóm lạc lối. Rồi mọi thứ vỡ òa. Cửa chính bị đạp tung, tiếng kính vỡ loảng xoảng, tiếng hét xé toạc đêm khuya.
Chúng không nói nhiều, chỉ hành hạ từng bước một. Một đứa bị túm tóc lôi vào bếp, dao kề cổ giữa đống bát đĩa tan tành. Đứa khác trốn trong tủ quần áo, tim đập thình thịch nghe tiếng bước chân nặng nề dọc hành lang. Chúng chơi đùa với nỗi sợ hãi, thì thầm những lời đe dọa vô nghĩa qua khe cửa, đập phá đồ đạc để dồn con mồi vào chân tường. Bốn người bạn giờ chỉ còn biết chạy trốn, barricade cửa sổ, vung gậy cầm tay đánh trả trong tuyệt vọng. Máu loang sàn gỗ bóng loáng, tiếng cười khùng khục của lũ sói xen lẫn tiếng khóc van xin. Đêm ấy, ngôi nhà biến thành lò sát sinh, nơi sự sống treo sợi chỉ mỏng trước hàm răng sắc nhọn của Bầy Sói Trước Cửa – một cuộc săn đuổi không lý do, chỉ vì niềm vui bệnh hoạn của kẻ săn mồi.