Cách bờ biển New England 40 dặm về phía Đại Tây Dương, Widows Bay nằm lọt thỏm giữa những lớp sương mù dày đặc quanh năm, trông như một tấm bưu thiếp cũ đã ố vàng: những ngôi nhà gỗ ván lợp sứt sẹo sau hàng chục trận bão đông bắc, cầu tàu gỗ mục nát nằm dài ra biển, chỉ có tiếng sóng vỗ và tiếng kêu của mòng biển là thứ âm thanh duy nhất không bao giờ ngớt. Ở đây không có Wi-Fi, sóng điện thoại di động chỉ lác đác bắt được nếu bạn leo lên tận mái nhà lồng chợ, hay đứng run rẩy trên mỏm đá cao nhất của ngọn hải đăng bỏ hoang từ thập niên 70. Người dân địa phương — đa phần là hậu duệ của những ngư dân định cư từ thế kỷ 19 — vẫn giữ thói quen gọi thị trấn này là nơi bị nguyền rủa, nơi mỗi lần con nước lên là lại có người mất tích không để lại dấu vết. Nhưng với thị trưởng Tom Loftis, những lời đồn đó chỉ là chuyện nhảm nhí của mấy ông cụ lẩm cẩm. Tom là kiểu người mà dân trên đảo chẳng ai coi trọng: hơi béo, hay cắn móng tay mỗi khi bị áp lực, mấy năm trước còn lóng ngóng ngã xuống vũng bùn khi thấy một con chó sói nhỏ chạy ngang đường, cả đảo nhìn thấy, từ đó gán cho anh cái mác nhu nhược hèn nhát. Chính anh cũng thừa nhận mình yếu đuối, chẳng dám cãi lại mấy bà già bán hàng ở tiệm tạp hóa chung, nhưng có một thứ anh quyết tâm làm bằng được: xoay chuyển cục diện cho Widows Bay đang chết dần chết mòn. Vợ Tom bỏ anh đi từ 5 năm trước, chẳng chịu nổi cái nghèo cái tù túng của đảo, nên anh càng sốt sắng giữ con trai tuổi teen Leo ở lại, không để thằng bé phải lặp lại cuộc đời bỏ đi của mẹ nó. Leo luôn bảo đảo này là nhà tù, muốn đi học đại học ở Boston, Tom thì khao khát con có tương lai gắn bó với quê hương, muốn biến đảo thành điểm du lịch náo nhiệt để người dân có việc làm, không phải bỏ xứ đi. Anh bỏ cả năm trời đi vận động, vay mượn khắp nơi để sửa lại cầu tàu, sơn lại ngọn hải đăng, làm mới cả con đường boardwalk gỗ dọc bờ biển. Đội marketing từ đất liền mà anh thuê đã gợi ý cái slogan: Bí Ẩn Thị Trấn Widows Bay, đánh đúng vào tâm lý thích khám phá những nơi hoang sơ, có chút rùng rợn của mấy đứa trẻ thành phố. Thật kỳ lạ, nó hiệu quả thật. Khách du lịch bắt đầu kéo đến: mấy đứa hipster từ Boston thích kiểu "cai nghiện công nghệ" vì không có Wi-Fi, mấy cặp đôi mới cưới muốn chụp ảnh cưới dưới sương mù, kể cả mấy nhóm thám hiểm nghiệp dư cũng mang đèn pin, máy ảnh về đêm ra đảo để săn tìm dấu vết của lời nguyền. Tom bắt đầu được dân đảo nể trọng, lần đầu tiên anh bước vào tiệm tạp hóa mà bà Gable — bà chủ hay lườm nguýt mấy thị trưởng trước — không nhăn mặt, thậm chí còn mỉm cười chào hỏi. Nhưng niềm vui chẳng kéo dài được bao lâu. Những câu chuyện cũ mà người ta cho là nhảm nhí nhất bắt đầu thành sự thật. Đầu tiên là một du khách trẻ mất tích sau khi đi dạo trên mỏm đá lúc hoàng hôn, điện thoại của cậu ta được tìm thấy dưới chân vách đá, màn hình vỡ nát, bức ảnh cuối cùng là một bóng người mặc váy dài kiểu thế kỷ 19, mờ ảo như sương. Rồi thuyền đánh cá của ông Miller quay về bến trống rỗng, chỉ để lại mẩu giấy nhét dưới gạt tàn thuốc lá: "nó đã thức dậy". Thủy triều bắt đầu đẩy vào bờ những đồng xu cũ từ thế kỷ 18, những mảnh vải rách tươm ngâm nước lâu ngày, thậm chí có người nhìn thấy những bàn tay trắng nhợt, dài ngoằng như rong biển thò ra khỏi mặt nước lúc đêm tối. Dân đảo bắt đầu đóng cửa sổ, chằng chéo cửa ra vào bằng gỗ, bà Gable đóng cửa tiệm tạp hóa sớm, ngồi trước hiên nhà đọc kinh như thể đang chờ đợi điều tồi tệ nhất. Tom ban đầu còn cố phủ nhận, bảo đó là trò đùa của mấy đứa thanh niên trên đảo, hay là khách du lịch tự bày trò để nổi tiếng trên mạng xã hội. Nhưng rồi chính Leo cũng kể rằng có lần đi câu cá cùng bạn, nhìn thấy cái gì đó to lớn, đen ngòm di chuyển dưới đáy vịnh, kéo theo cả một vệt nước đục ngầu. Sương mù bắt đầu dày đến mức cả ngày không tan, phà chở khách ngừng chạy vì thuyền trưởng bảo nhìn thấy một con tàu không đèn chìm đi chìm lại ở cùng một vị trí, đúng như lời kể của các cụ già từ mấy chục năm trước. Khách du lịch cố gắng rời đi, nhưng ô tô của họ không nổ máy được, phà không chịu đón người, Widows Bay bỗng chốc bị cô lập hoàn toàn, đúng như cái tên Bí Ẩn Thị Trấn Widows Bay mà Tom từng dùng để quảng bá — chỉ là giờ, bí ẩn đó không còn là chiêu trò thu hút khách nữa, mà là thứ đang nuốt chửng tất cả bọn họ từ dưới đáy vịnh sâu.