Dưới ánh đèn vàng mờ của phòng tập đàn phủ bụi, những ngón tay Minato lướt trên phím dương cầm như thể chúng sinh ra chỉ để làm điều đó. Học viện Âm nhạc St. Cecilia – nơi mùi gỗ mun xoa dịu nỗi cô đơn của những tâm hồn khao khát tỏa sáng – đã trở thành mái nhà thứ hai của cậu suốt ba năm qua. Thế giới của cậu là những bản nocturne se sắt, những hợp âm rực lửa, cho đến khi Yukino xuất hiện như nốt lặng bất ngờ giữa bản giao hưởng đơn điệu.
Họ gặp nhau ở phòng tập số 7, căn phòng cuối hành lang cũ kỹ nơi tiếng đàn của Yukino luôn chìm xuống dưới mức thì thầm. Cô gái mặc chiếc váy len bạc màu ngồi khom lưng bên chiếc grand piano cổ, mái tóc đen dài che khuất gương mặt khiến nụ cười hiếm hoi của cô giống như ánh trăng xuyên qua kẽ mây. Thứ âm nhạc Yukino tạo ra không giống bất cứ ai – những chùm nốt mỏng manh chứa đựng nỗi u hoài đầy tính toán, như thể mỗi bản nhạc là lời nói dối được chưng cất thành âm thanh.
Buổi chiều định mệnh ấy, Minato vô tình chạm vào phần viết tay góc bản nhạc cô đang tập – hai chữ "Kazuki" bị gạch xóa đến nát giấy. Yukino lao đến giật phắt tờ giấy khỏi tay cậu, đôi mắt đen mở to lộ rõ vệt máu trên tròng trắng. "Đừng đào bới quá khứ của tôi!" – giọng cô rít lên thảng thốt trước khi ôm mặt khóc nức nở. Chính khoảnh khắc mong manh ấy đã đánh thức tình yêu ngờ nghệch trong lòng chàng trai, như cơn gió vô tình thổi bùng đốm lửa âm ỉ dưới lớp tro tàn.
Theo tháng ngày, Bí Mật Bản Nhạc Ẩn Giấu dần lộ diện qua những mảnh vỡ ngẫu nhiên. Chiếc hộp gỗ mun dưới gầm giường Yukino chứa tập bản thảo nhòe nước mắt mang tên "Requiem for the Forgotten", bên cạnh tấm hình gia đình nhuốm vết cháy xém. Vệt sẹo hình nốt nhạc trên cổ tay trái cô mỗi lần kéo tay áo lên lại nhức nhối hơn. Và điều kỳ lạ nhất: đam mê dành cho piano Yukino không phải ngọn lửa – đó là ngục tù bằng xương bằng thịt, nơi cô tự nguyện giam mình để chuộc lại tội lỗi không tên của quá khứ.
Tình yêu của họ giống như bản song tấu lệch nhịp. Minato dùng những bản concerto rực rỡ để xua tan bóng tối quanh cô gái. Yukino đáp lại bằng khúc prelude đầy những quãng nghịch tai cố tình, như thể cô đang thử thách lòng kiên nhẫn của chàng trai. Cứ mỗi lần đôi tay họ chạm nhau trên phím đàn, Bí Mật Bản Nhạc Ẩn Giấu lại vặn mình dữ dội như con thú bị xích bên trong lồng ngực Yukino, dọa nuốt chửng mọi thứ họ đang dần dựng xây.