Biệt Đội Boonie (Phần 4): Bão Rừng và Sợi Nối Tử Thần
Mặt trời buổi chiều cuối tháng lặn khuất sau tán rừng già khép kín, phủ cả một lớp sương mù mờ ảo, lạnh buốt. Biệt Đội Boonie, giờ đây chỉ còn tám chiến sĩ, sau trận càn heo rừng ác liệt, đang co cụm trong một hang đá nhỏ sườn núi. Khói bếp lờ mờ bốc lên từ những hòn đá ướt, mùi củ sắn nướng thoang thoảng hòa cùng mùi ẩm mốc của rừng. Ánh lửa le lói hắt dài những bóng hình mệt mỏi, đôi mắt ai cũng trũng sâu, nhưng vẫn dõi ra phía khuất đen kịt của cánh rừng biên giới – nơi kẻ địch vẫn luôn rình rập.
"Mày nhìn kỹ điểm tập kết chưa?" Giọng Hùng, trung đội phó, khàn đặc vì khan hiếm nước, cất lên đầy nghiêm túc. Cậu chỉ tay về phía một khoảng trống tương đối phẳng nằm giữa mấy bụi cây cổ thụ mọc um tùm. "Ở đó, có bãi đất trống tự nhiên, đủ góc quan sát, lại có mấy dòng suối nhỏ chảy quanh. Tối nay, chúng ta phải "làm sạch" nó thật kỹ. Khung giờ nguy hiểm nhất là ba giờ sáng, độ mày bốc lên dày đặc nhất."
Tuấn Hùng, trưởng đội, gật đầu lia lịa, đôi mắt long lanh ánh lên sự quyết liệt dù thể chất đã kiệt quệ. "Rõ thưa trung đội phó! Mình sẽ phân công cắm chốt dày đặc hai hướng Tây Bắc và Đông Nam – nơi địch có khả suất xuất hiện cao nhất. Bắc và Đông thì bố trí bẫy tự nhiên và điểm quan sát xa."
Không khí bỗng trở nên căng thẳng như dây đàn. Từng cành khô gãy dưới chân tiếng động cũng khiến ai giật mình. Không chỉ đói, không chỉ mệt, nỗi lo lớn lao nhất là tiếp tế. Lần trước, đoàn xe tiếp tế chở lương thực và thuốc chữa nhẹ đã bị hai chiếc Xe Đặc Công bọc thép của địch phục kích ở đầu con đường mòn độc nhất dẫn về điểm tập kết, để lại trên đường không chỉ vài thùng lương khô mà còn là mạng sống của một anh bộ đội – anh Minh. Đoàn xe phải gấp rút lui, để lại cái đói rét đè nặng vai Boonie thêm bốn ngày nữa.
"Chừng này, sức người chúng ta sắp cạn kiệt. Vết thương của anh Dũng, em Văn... cần thuốc kháng sinh gấp." - Giọng Tú, cậu tân binh mới nhập ngũ chưa đủ tháng, nhưng giờ đôi mắt đã đục ngầu vì thiếu ngủ và sợ hãi, run rẩy nói. "Rồi rồi, khổ lắm... Mày không hiểu đâu..." - Một chiến sĩ khác gầm gừ, rồi lặng đi, cúi mặt vào đống lửa rả rích.
Đêm xuống, sương mù đặc quánh như bông gòn trắng xóa, nuốt chửng mọi hình cách xa hơn vài bước. Tiếng dế mèn, tiếng ễnh ương kêu râm ran trong đêm tĩnh lặng càng khiến lòng người thêm bồn chồn. Ai cũng cảnh giác tối đa, con mắt dõi ra phía đêm tối như muốn thấu đáy lòng nó.
Ba giờ sáng. Vài tiếng gà rừng kêu xa vắng cắt ngang đêm tĩnh lặng. Ngay khoảnh khắc ấy...
BÙM!
Một tiếng nổ chói tai vang lên cách điểm tập kết chưa đầy trăm mét, ở một bên sườn đồi thấp. Ngọn lửa bùng lên như một quạt lửa xám, bắn xạ những mảnh gỗ và đất đá lên trời. Sương mù bỗng bị xé toạc bởi một luồng sáng trắng nóng bỏng. Tiếng la hét hỗn loạn của địch xen lẫn tiếng súng máy AK gầm giận dữ vang lên như một cơn bão rừng ập đến.
"Chúng nó không biết đường, bẫy rồi! Bẫy của anh Sáu!" - Tiếng Hùng hét lên, giọng vỡ ra vì phấn khích nhưng vẫn giữ được sự bình tảng kinh điển. "Cố thủ! Cố thủ lấy ch!"
Trước sự tấn công đột ngột và hiếu chiến, cả đội vẫn giữ được thế trận. Lực lượng chủ lực của Boonie, lợi thế địa hình rừng rậm và các bẫy tự nhiên được đặt sẵn, cùng với kinh nghiệm đối phó trong đêm, đã địch buộc phải rút lui sau đợt công kích vội vã, để lại dưới đất vài xác chết và vũ khí bỏ lại. Tiếng súng cuối cùng tắt lịm, chỉ còn lại tiếng thở dốc nặng nề của những người sống sót và tiếng lửa cháy tí tách trong đêm.
Nhưng nỗi sợ chưa dừng lại. Khi Hùng dẫn một nhóm người tiến đến kiểm tra hiện trường, một thứ gì đó lạnh buốt khiến họ cứng đờ. Trên mặt đất nhẹp nhờn nước, dấu chân dày đặc không chỉ của địch. Là... dấu chân bò! Địch đã dùng bò chiến để chở bộc phá và phương tiện di chuyển, cho thấy sự dày dạn và tàn nhẫn đến kinh ngạc. Chúng không chỉ tấn công, chúng còn muốn gạt sạch Boonie khỏi bản đồ.
Sáng hôm sau, khi đoàn xe tiếp tế cuối cùng, dưới sự hộ tống một tiểu đoàn quen thuộc, tiến vào điểm tập kết đã được "làm sạch" kỹ lưỡng, cả đội Boonie, dù bụi bặm, mặt mày đen xì vì thiếu ngủ và lo âu, vẫn đứng thẳng người. Tiếng xe cộ tiến lại gần, tiếng người nói chuyện rộn ràng bên ngoài... Tất cả như một bản giao hưởng của sự sống, của hy vọng. Lương thực, thuốc men được chuyển xuống nhanh chóng.
Nhưng khi đoàn xe chuẩn bị rời đi, ánh mắt Tuấn Hùng chợt dừng lại ở một góc khuất, nơi có một đám rậm cây bắt đầu bốc lên một luồng khói mỏng manh, khác thường. Rồi cậu nghe thấy một tiếng động nhẹ, thều thào... gần như không thể phân biệt với tiếng gió rừng. Cậu sững người, nhịp tim đập thình thịch.
"Cẩn thận... bên cạnh... đám cây... kia..." - Tiếng thì thầm yếu ớt bỗng vang lên từ đám cây rậm, không phải do ai trong đội phát ra. Cả người Tuấn Hùng cứng lại. Hắn giật mình, quay phắt lại, tay đã rút khẩu AK lên điểm thẳng vào gốc cây.
Đứng sừng sững trong đám cây mờ ảo, không phải bộ đội, không phải du kích. Đó là một người đàn ông cao gầy, quần áo rách rưới sặc màu đất và màu rừng, mặt mày tái nhợt vì đói, đôi mắt thì th theirs red và ngấn lệ, chằng chịt vết thương sưng vơ. Tay hắn run run, giơ lên một chiếc đồng hồ bỏ túi cũ kỹ, kẹt kẹt.
"Anh... anh Sáu... hỏi... hỏi có... Tiểu đoàn... nữa không...? Hắn tìm... ba năm... rồi..." - Giọng nói đứt quãng, nghẹn ngào.
Tuấn Hùng im lặng. Hắn nhìn người đàn ông lạ mặt, nhìn đồng hồ cũ kỹ, rồi nhìn xuống đôi bàn tay chai sần đầy sẹo của mình – hình ảnh của anh Ba, người đã hy sinh để bảo vệ chiếc đồng hồ ấy trong một trận phục kích cách đây vài tháng. Nhiều người trong đội đã thấy nó. Giờ nó đang nằm trong tay kẻ lạ này...
Sự im lặng bao trùm cả điểm tập kết. Tiếng gió rừng thổi qua cũng tắt ngột. Mùi thuốc súng lúc tỏa ra từ đêm qua giờ lẫn lộn với mùi khói từ đám cây. Một biểu tượng của sự sống vừa mới cập bến, nhưng giờ lại xuất hiện một bóng ma, một ký ức chết chóc từ quá khứ, cùng với một bí mật không lời. Chiếc đồng giờ cũ kỹ kia, đã là chứng nhân cho hy sinh và mất mát, giờ có phải là sợi dây nối tử thần đang kéo lại giữa quá khứ và hiện tại của Biệt Đội Boonie?
Đoàn xe tiếp tế bắt đầu nổ máy, tiếng động gãy nát sự im lặng đến rợn người. Người đàn ông rừng bước ra khỏi đám cây, hai chân run như lá. Cả Biệt Đội Boonie đứng đó, bất động, như những tượng đá giữa rừng dữ. Tiếng xe máy vang lên rít lên, tan vào rừng sâu. Và Biệt Đội Boonie, với cái đói chưa dứt, với vết thương chưa lành, bỗng đối mặt với một thực tại mới mịt mù hơn cả sương mù rừng: sự sống và cái chết đang dệt nên những sợi dây kỳ quẩn, nơi rừng biên cương không bao giờ ngủ yên.