Khói xăng xộc lên mũi mỗi khi anh vọt ga, bánh sau chồm lên xé toạc không khí trên đường đua địa hình đầy ổ gà và rễ cây. Là một biker gắn bó với những cung đường bụi bặm này tròn mười lăm năm, với anh, mùi cao su cháy lẫn mùi mồ hôi mặn chát sau mỗi chặng đua mới là mùi của sự sống.
Có những khoảnh khắc niềm tự hào nổi lên đến tận cổ họng: lúc hai tay ôm chặt bình xăng, người nhoài về phía trước để vượt qua đối thủ ngay sát vạch đích, hay khi bước lên bục cao nhất nhận chiếc cúp vảy vàng, tiếng reo hò của đám đông vọng lại từ phía khán đài. Đó là thứ vinh quang mà anh đánh đổi bằng vô số vết sẹo lồi lõm trên cánh tay, bằng những lần gãy xương đòn, trật khớp sau cú nhào lộn ba vòng khi dính rễ cây ở tốc độ 90km/h. Sự nguy hiểm không bao giờ là lời nói suông – nó nằm ở từng cục đá lổn nhổn trên đường đua, ở quãng đường 50 mét thẳng đứng phía trước mà chỉ cần sơ sẩy một giây là có thể ngã xuống vực, hay tin tức về anh bạn biker cùng lứa vừa ra đi sau cú va chạm vào dãy hàng rào kim loại tuần trước. Nhưng chính cái sát sạt với ranh giới sinh tử ấy lại hun đúc nên lòng dũng cảm và tinh thần khát vinh quang của anh: chẳng có gì sánh bằng cảm giác làm chủ được con quái vật sắt nặng 120kg giữa bão bụi, hay cảm giác mình vẫn đứng vững sau mỗi lần suýt chạm tay vào tử thần.
Thế nhưng niềm tự hào ấy luôn đan xen với những mâu thuẫn gia đình âm thầm mà dai dẳng. Mẹ anh – người từng tự tay may những miếng vá hình đầu lâu lên chiếc áo khoác da cũ của anh mười năm trước – giờ đây mỗi lần thấy anh lấy mũ bảo hiểm ra là lặng lẽ quay vào bếp, không dám nhìn thẳng vào đôi mắt đầy lửa của con trai. Bà đã từng khóc ngất khi nhận tin anh bị chấn thương sọ não nhẹ sau cú ngã ở giải Đông Nam Á, đã từng giấu đi lịch thi đấu để anh không đi xa thêm nữa. Vợ anh thì không còn nước mắt để khóc nữa: chị mệt mỏi với những bữa cơm chỉ có một mình, với khoản tiền tiết kiệm dành cho con học đại học bị rút sạch để thay khung xe cong queo, với nỗi lo thắt lòng mỗi lần điện thoại reo vào lúc nửa đêm. “Anh sống cho niềm đam mê của anh, nhưng ai sống cho nỗi sợ của chúng tôi?” – câu hỏi của vợ anh văng vẳng mỗi khi anh lên đường, day dứt hơn cả cơn đau sau mỗi lần ngã xe.
Anh biết, đối với gia đình, anh là một kẻ ích kỷ, luôn đặt con xe lên trên hết thảy. Nhưng đối với anh, một biker đã dành nửa đời người để chinh phục những cung đường địa hình khắc nghiệt, thì việc từ bỏ tay lái cũng giống như từ bỏ chính nhịp tim mình. Vinh quang, những vết sẹo, cả những cuộc cãi vã tối tăm mặt mũi với người thân – tất cả đều hòa quyện lại, tạo nên một cuộc đời mà anh không bao giờ hối hận, dù biết mình đang đứng giữa hai thái cực của niềm hạnh phúc và nỗi đau.