Bóng Ma Hạnh Phúc không phải là câu chuyện hôn nhân tan vỡ sáo rỗng kiểu cũ, mà là lời cảnh tỉnh đau đớn cho những người phụ nữ từng tin rằng "hy sinh tất cả cho gia đình" sẽ đổi lấy một đời bình yên.
Ai nhìn vào nhà Thanh Mai (Lê Phương) - Hoàng Dũng (Lương Thế Thành) ngoài đường cũng gật gù khen phước: chồng là giám đốc công ty bất động sản có tiếng, vợ trẻ con ngoan, nhà lầu xe hơi, bề ngoài hệt như mẫu hình hạnh phúc mà người ta vẫn hay ca tụng rùm beng trên mạng xã hội. Nhưng chỉ có Mai biết, cái "hạnh phúc" ấy nó rỗng tuếch như vỏ trấu.
Ngày mới cưới, Mai từng là kiến trúc sư tập sự đầy triển vọng, bản vẽ của cô từng đoạt giải thưởng sinh viên toàn quốc. Nhưng Dũng lúc đó vừa nhậm chức trưởng phòng, bận rộn quay cuồng, lại đúng lúc cô mang thai đứa lớn, anh ta nắm tay cô van nài: "Em nghỉ làm đi, ở nhà chăm con, anh lo hết tiền nong, vài năm nữa anh ổn định rồi em đi làm lại cũng chưa muộn." Mai tin, gật đầu. Rồi đứa nhỏ thứ hai chào đời, mẹ chồng Dũng vừa mất chồng, một mình ở quê tội nghiệp, cô lại cắn răng đón về nhà phụng dưỡng. Thế là 15 năm trôi qua, cô quên mất mình từng có sự nghiệp, có ước mơ, chỉ quen với việc dậy từ 5 giờ sáng nấu cơm, đưa đón con, rửa bát, chăm sóc mẹ chồng ốm yếu, tay chai sần vì giặt giũ quần áo cho cả nhà, tóc điểm mấy sợi bạc mà Dũng chưa từng để ý.
Mẹ chồng Dũng không phải kiểu người ác độc tột cùng, chỉ là bà ta lớn lên trong thời bao cấp, tin chắc "đàn bà phải cam chịu mới là hiền thục". Mỗi bữa cơm bà đều soi mói: "Nấu canh mặn quá, con gái nhà người ta làm nội trợ còn giỏi hơn, học đại học xong rồi làm cái này à?"; lúc Mai ốm nằm liệt giường, bà lẩm bẩm: "Nhà có người ốm thì ai lo cho Dũng đi làm, đừng làm phiền nó mệt." Hai đứa con thì nổi loạn hết chỗ nói: đứa lớn 13 tuổi bỏ học đi chơi game, về nhà còn đập bàn đập ghế, đứa nhỏ 8 tuổi chỉ quấn lấy bố, mỗi lần Mai nhắc làm bài tập là quăng đồ chơi vào người cô. Mai nhẫn nhịn, tự nhủ "hôn nhân là vậy, nhịn một chút là hạnh phúc", không biết rằng cái thứ hạnh phúc cô đang ôm ấp, thực chất chỉ là một bóng ma - có hình dáng, có bóng dáng, nhưng chạm vào là lạnh ngắt, tan biến ngay lập tức.
Biến cố ập đến khi cô nhận tin bà Lan - người chủ tiệm tạp hóa nghèo bên cạnh nhà thời cô còn nhỏ, người từng cưu mang cô khi bố mẹ mất, đóng học phí cho cô đi thi đại học - đột ngột qua đời vì đột quỵ. Bà Lan để lại đứa con gái duy nhất là Như Trang (Ngân Hoà), 23 tuổi, vừa bỏ học giữa chừng, bị họ hàng tranh giành hết tài sản, nằm co ro ngoài vỉa hè trước căn phòng trọ cũ khóc lóc không nơi nương tựa. Mai nhớ ơn, không chút đắn đo đem Trang về nhà nuôi, chỉ nói với Dũng là "để Trang ở tạm vài tháng, tìm được việc làm là đi thôi". Dũng gật đầu, anh ta vốn coi trọng thể diện, đưa người nghèo về nhà nuôi cũng là cách để anh ta khoe lòng hảo tâm với đối tác.
Lúc đầu Trang ngoan ngoãn như một thiên thần: sáng dậy phụ Mai nhặt rau, nấu canh cho mẹ chồng Dũng uống thuốc, chiều đón tụi nhỏ đi học, còn dạy chúng làm bài tập. Mẹ chồng Dũng bắt đầu so sánh: "Nhìn Trang kìa, nhanh nhẹn, dịu dàng, mày ngày xưa cũng từng như thế, giờ béo lên, xấu xí, Dũng mà chán mày thì mày đi đâu mà ở?" Mai chỉ cười trừ, không nghĩ ngợi gì. Nhưng cô không biết, Trang từ lâu đã không coi đây là ân tình. Trang lớn lên trong cảnh mẹ làm thuê cuốc mướn, chết không để lại một xu, cô ta thề không bao giờ sống khổ như mẹ. Ngay từ lần đầu gặp Dũng, cô ta đã để ý: ông ta giàu, vợ thì nhu nhược dễ bắt nạt, gia đình thì dễ thao túng.
Trang bắt đầu "vô tình": nấu món đắng mà Dũng thích nhưng Mai ghét mỗi khi anh ta về muộn, "lỡ tay" chạm vào tay Dũng khi đưa cốc nước, cười khúc khích nghe anh ta than thở chuyện công sở - thứ mà Mai chưa từng hỏi, vì cô ta chỉ biết kể chuyện con cái, chuyện giá rau hôm nay tăng. Dũng dần dần thay đổi: điện thoại đặt mật khẩu, về nhà muộn hơn, quần áo đôi khi dính mùi nước hoa lạ mà Mai không dùng. Có lần Mai tìm thấy hóa đơn khách sạn trong túi áo Dũng, anh ta gắt lên: "Mày lục túi áo tôi làm gì? Tôi đi công tác với đối tác, bà nội trợ tầm thường như mày có hiểu gì về công việc của tôi không?"
Cái tên Bóng Ma Hạnh Phúc đã nói lên tất cả khi Mai đứng trước cửa văn phòng Dũng, nhìn thấy Trang bước ra từ phòng giám đốc, vai khoác vội áo khoác của Dũng, cổ áo sơ mi cô ta hơi hở, cười tít mắt chào anh ta. Lúc đó Mai mới tỉnh ra: 15 năm nhẫn nhịn, 15 năm hy sinh, cái gia đình cô dày công xây dựng, cái hạnh phúc cô tưởng là thật, thực chất chỉ là một bóng ma hư ảo. Nó không tồn tại, chưa bao giờ tồn tại. Và kẻ đang đứng cười nhạo cô, lại chính là người cô từng coi là ân nhân để báo đáp.