Thế giới chẳng bao giờ bớt bí ẩn với cậu bé Booba, nhất là trong Booba (Phần 4) vừa ra mắt. Đứa trẻ nào cũng sợ mấy thứ mình chưa biết, riêng Booba thì cứ quần áo lấm lem, mắt tròn xoe long lanh, nhìn đâu cũng thấy lạ, thấy hay. Cậu chẳng cần đi rừng xanh hay lên núi cao mới gọi là phiêu lưu, ngay cả mấy thứ quen thuộc đến phát chán mỗi ngày với người khác thì với cậu toàn là chuyện kỳ thú. Cái vết nứt nhỏ trên tường phòng khách bỗng thành hang yêu tinh, cậu thò que tre vào nghịch cả tiếng đồng hồ; lọ mật ong mẹ để trên kệ cao hóa thành hộp báu vật, leo ghế đẩy tủ cũng cố với cho được chút mật dính trên thành lọ; vũng nước đọng sau mưa chiều ở sân thì là đại dương mênh mông, cầm cái chén nhựa hứng nước tưởng tượng mình là thuyền trưởng đi tìm hòn đảo chưa ai đặt chân. Đúng kiểu Booba (Phần 4) luôn, cậu bé giữ cái tò mò ngây ngô đấy, nên quanh quẩn trong nhà trong xóm mà ngày nào cũng có chuyện để nghịch, để cười, chẳng bao giờ thấy chán.