ĐỪNG CHỈ LÀ CƠN BÃO – ĐÓ LÀ NGUYỆT TỆ TRÊN ĐẤY. Dòng nước lũ nhấn chìm thị trấn ven biển không chỉ mang theo sức mạnh phá phách của thiên nhiên, nó còn mang theo những mối chết chưa từng tưởng tượng. Tiếng gầm rú của cơn bão như những lời nguyền vang vọng, chằng chịt tiếng máy móc vỡ vụn, tiếng khóc kêu đanh thép và tiếng nước xiết gầm gừ, nuốt chửng tất cả hy vọng. Môi trường vốn đã quen thuộc giờ trở thành địa ngục trần gian: mái nhà bật bật như những con đồ chơi vô hồn, cây cối gãy đổ lăn lộn như xác giẫng, và không khí thì đặc quánh mùi bùn tanh, rỉ sét, cùng thứ mùi máu tươi chua chát loang lan khắp nơi. Cư dân mắc kẹt – những người nông dân, ngư dân, trẻ em già già – bị dồn vào những tòa nhà cao tầng cuối cùng, những nơi bê tông còn chớm đứng vững. Họ nhìn xuống, thấy con đường quen thuộc giờ thành sông dữ, nhưng thứ đáng sợ hơn dòng nước đang dâng nhanh chính là những bóng ma đang lội theo sau sóng. Cá Mập Săn Người. Chúng không phải chỉ là bóng đen chênh vênh dưới nước. Đó là những con cá mập trắng mũn, mắt đỏ ngầu, miệng rộng hé ra hàng ngàn chiếc răng nanh sắc nhọn như dao cạo, hôi tanh mùi xác thối. Chúng không còn lẩn tránh, chúng truy lùng. Chúng bơi xối xả trong các con phố ngập, săn đuổi những gì di động trên mặt nước – một cánh tay vươn lên vô vọng, một thân hình trẻ em trôi lềnh bềnh, hay một nhóm người đang cố gắng bơi đến nơi cao hơn. Những cú vồ chớp nhoáng, những vệt đỏ tươi loang ra trong nước đục ngầu, tiếng thét chói tai bị át đi bởi tiếng sóng vỗ và tiếng quạ của bão. Nước lũ không còn chỉ là nước – nó đã nhuộm đỏ máu, nhuộm đỏ cả hiện thực tàn khốc. Cá Mập Săn Người không còn là truyền thuyết hay sự ngẫu nhiên; chúng hiện lên như những sát thủ có chủ đích, được sự hỗn loạn của thiên nhiên đưa đến tận cửa nhà, biến nơi cư trùn bình thành một cái bẫng tử thần khổng lồ. Cơn siêu bão tàn khốc có thể gãy đổ nhà cửa, phá hủy làng mạc, nhưng chính bầy cá mập đói khát theo bão kéo đến mới là thứ nhấm nháp nỗi sống còn cuối cùng của thị trấn, để lại dấu ấn máu không thể xóa nhòa.