Ca Trực Kinh Hoàng
Cái lạnh trong phòng trực nhà xác không chỉ đến từ hệ thống làm lạnh. Nó ăn vào xương, thấm vào từng thớ thịt, là thứ lạnh của sự cô độc và sự im lặng chết chóc. Người bảo vệ mới đến, anh Ta, biết rõ điều đó. Nhưng chưa bao giờ anh cảm nhận nó sâu sắc như đêm đầu tiên này. Một ca trực kéo dài không biết khi nào kết thúc, trong một không gian được cho là yên tĩnh, lại trở thành cơn ác mộng không lối thoát. Kiệt sức từ chuyến di chuyển đột ngột, từ nỗi lo âu về công việc mới, anh ngồi gục ở chiếc ghế lạnh ngắt, mắt dõi theo những dãy hành lang hun hút phía trước.
Ánh đèn huỳnh quang chập chờn, phát ra tiếng kim loại rít lên từng hồi, như thể cả toà nhà đang thở dốc trong giấc ngủ không yên. Những ngăn kính mờ ảo, phía sau là những hình dạng phủ khăn trắng, im lặng trong bóng tối. Thế nhưng, trong sự tĩnh lặng ấy, lại rất nhanh nổi lên những âm thanh mơ hồ. Không phải tiếng động rõ ràng, mà là cảm giác. Có tiếng thì thầm vọng ra từ cuối hành lang, như ai đó đang lục cục trong im lặng. Có tiếng rít nhẹ, giống như kim loại ma sát, đến từ phía sau các ngăn đựng xác. Có cảm giác bị theo dõi, một sự hiện diện nặng nề, khiến gáy anh ta nhói lên. Anh cố gắng tự nhủ đó là do căng thẳng, do sự mệt mỏi tột độ đang bóp nghẹt tâm trí. Nhưng mỗi lần ngoảnh mặt lại, ánh mắt anh lại chạm phải bóng tối đặc quánh, nơi dường như có những hình bóng chuyển động lờ mờ, tan biến ngay khi tập trung nhìn.
Thời gian trôi qua, từng giờ từng giút bị kéo dài trong không gian như dung dịch hồ lô. Kim đồng hồ trên tường, vốn là thứ duy nhất còn rõ ràng, dường như cũng chậm lại, hoặc có thể là ý thức của anh đang rơi vào một vùng định tuyến khác. Ranh giới giữa cái thấy và cái tưởng, giữa thực tại và ảo giác, bắt đầu phai nhạt. Anh bắt đầu tự hỏi liệu mình có đang mơ không, hay là những người nằm phía sau lớp kính đông cứng kia, có kẻ nào đó thực sự… chưa từng rời đi? Có một điều gì đó vẫn còn sống trong sự tắt lịm của cái chết, hoặc chính sự im lặng ấy đang phát ra những âm thanh mà chỉ những người kiệt sức, như anh, mới có thể nghe thấy.
Và rồi, trong cơn hoảng loạn mơ hồ, một suy nghĩ khủng khiếp chợt xé toạc tâm trí anh. Có phải lý do anh bị điều chuyển tới đây, tới ca trực kinh hoàng này, không chỉ là một sự ngẫu nhiên? Có phải cái bóng ma nào đó trong quá khứ của chính anh, một tội lỗi mà anh đã cố chôn vùi sâu dưới lớp đời thường bộn bề, đã gọi anh trở lại nơi này – nơi của sự tắt thở vĩnh cửu – để trả lời? Có lẽ những tiếng động kia không phải từ những thi thể, mà chính từ sự ghi nhớ về những điều chưa được chôn cất. Trong căn phòng lạnh, dưới làn khí sương mờ, ranh giới giữa kẻ sống và người chết, giữa sự an toàn của hiện tại và nỗi sợ quá khứ, đã hoàn toàn tan vỡ. Anh hiểu ra, đêm nay, anh không chỉ trông chừng những xác. Anh đang đối diện với chính những cái bóng của mình, trong một ca trực kinh hoàng không có lối thoát. Cánh cửa thép lạnh lẽo bên ngoài có thể khóa kín thế giới bên ngoài, nhưng không thể chôn vùi được những điều đã xảy ra, và những thứ vẫn còn sống trong bóng tối.