"Cách em 1 milimet" – cái tên ấy, gói trọn một trời tuổi thơ rực rỡ của lũ trẻ làng Mây. Nơi đồi cỏ lau vi vu gió, nơi góc bể bơi cũ kỹ đầy tiếng cười giòn tan, và nơi "đại bản doanh" thu nhỏ của Tú – cô chủ nhỏ hiếu động, mái tóc tém nhễu nhại suốt ngày phất cờ chỉ huy "thần dân". Cả bọn gọi bản doanh bằng cái tên nghe nghiêm trang thế, nhưng thực ra chỉ là cái chòi xiêu vẹo cạnh gốc me già, được ráp từ mấy tấm tôn cũ của bà Tư bán nước mía.
Tú nghịch ngợm nhất làng, mải chơi tới mức mẹ phải chạy ào ra đầu ngõ hét điếc tai: "Con Tú không về, tắt đèn nhịn cơm đấy!". Nhưng cả làng đều yêu quý con bé vì tính hiếu thắng, ghét sự bất công. Thằng Béo làng bên sang cướp đồ chơi của bọn trẻ con, Tú một mình xắn tay áo xông vào, mắt lửa ngùn ngụt: "Thả ra! Đại bản doanh tao không sợ mày!". Đã vậy, còn nhặt cành me khô làm kiếm, đánh nhau tay đôi như phim chưởng.
Nhưng đứa hay cứu cánh cho những trận chiến của Tú lại là Bách – cậu nhóc nhà bên mặt mũi sáng sủa, học cứ như thần đồng. Cả bọn trầm trồ khi Bách giải bài toán lớp 5 dù mới học lớp 3. Nhưng ít ai biết, sau cặp kính cận nghiêm túc ấy là một "quân sư" hết mình với đại bản doanh. Nó nghĩ ra đủ chiến thuật khiến nhóm đối thủ thua đau: nào là trận "vây thành" bằng lá dừa khô, nào là giả tiếng chó dữ để đuổi địch… "Cách em 1 milimet là nhận ra chó giả đấy, Bách ạ!" – Tú cười hềnh hệch sau khi thắng trận.
Thư "ống bơ", đứa mập nhất nhóm, chẳng phải vô dụng như cái biệt danh. Cả bọn phục lăn khi Thư nhẩm tính mớ kẹo mút, bánh tráng trong chớp mắt. Đứa thức canh bao nhiêu đêm để may túi vải cho cả nhóm đựng "kho báu" – đám hòn bi ve, cái ná thun cũ, tờ truyện tranh nhàu nát… "Bánh tráng nướng, mỗi đứa một cái, thêm hai cái cho Quyên, tổng cộng 8.000 đồng, còn thừa 2.000 mua chai nước mía!" – Thư đưa mắt liếc nhanh như máy tính, khiến tụi nhỏ há hốc.
Biên là chỗ dựa âm thầm nhất. Gia đình tan nát vì bố cờ bạc, mẹ bỏ đi, cậu bé gầy gò chỉ biết cắm mặt vào mấy mảnh gỗ vụn ngoài xưởng mộc của bà nội. Thế mà lần sinh nhật Đức, Biên tặng cả nhóm chiếc diều hình con đại bàng – công trình nó ngồi đục đẽo cả tháng trời. Tụi bạn đứa nào cũng nghẹn ngào khi thấy dưới cánh diều, Biên khắc một dòng chữ nhỏ xíu: "Đại bản doanh của Tú là tổ ấm của tôi".
Đức – thằng nhóc lắm chiêu nhưng lại ngoan ngoãn nhất khi ở bên chị Quyên. Nó bám Tú như hình với bóng, thậm chí còn giả tiếng thằn lằn để ra hiệu khi nhóm đối thủ đến gần bản doanh. Đám đàn anh thường trêu: "Ê Đức, mày thích Tú nên mới làm tiểu đệ hả?". Thằng bé chỉ đỏ mặt, nhưng sau lưng Tú, nó nói nhỏ: "Tao sẽ thành cao thủ võ thuật như chị Tú!".
Quyên – cô bé chẳng khác nào bông hoa nhỏ mỏng manh trong đại bản doanh. Vì bệnh tim, cô bé quanh năm trắng xanh, cặp mắt to như chực khóc. Đám con trai lăn xả đánh nhau hồn nhiên là thế, nhưng mỗi lần Quyên bước vào bản doanh, chúng xếp hàng khoanh tay cung kính: "Điện hạ gài gaím!". Lũ trẻ lập "đội đặc nhiệm" thay phiên trực chiều thứ Bảy – ngày Quyên phải lên huyện chích thuốc. Lén để vài viên kẹo chanh ăn trộm từ nhà vào túi áo cô bé, bị Quyên phát hiện, cả bọn ấp úng: "Tụi em… đi nhặt ve chai mua được đó chị!".
Tuổi thơ chúng nó là những buổi trốn ngủ trưa ra sông bắt ốc, là trận chiến đồ chơi nảy lửa với xóm bên, là đêm nằm trên mái hiên đếm sao – gối đầu lên nhau. Tú lăm le nắm tay Quyên khi trời sắp mưa, sợ cô bé trượt chân: "Chị đứng chờ, em kê đá để chị bước qua vũng này! Cách chị 1 milimet thôi là em la liền!". Cả bọn phá lên cười với trò "hiệp sĩ bảo vệ công chúa" của Tú, nhưng lặng lẽ nhìn nhau gật đầu – chúng hiểu, Quyên không chỉ là "cách 1 milimet", mà là cả khoảng trời ngọt ngào chúng nựng tên "đại bản doanh".
Những tưởng ký ức ấy mãi tươi rói như búp bàng non mùa hạ. Cho đến một ngày, chiếc diều của Biên bỗng đứt dây, lao vút vào khóm tre già. Tiếng "rắc" vỡ tan từ khung gỗ – cũng như tiếng tuổi thơ rạn nứt khi đám trẻ lớn lên, mỗi đứa một phương trời. Nhưng khi họp lớp năm ấy, thằng Bách rút từ balo ra con diều đại bàng đã được dán lại, trên mai gỗ ghim tờ giấy nhỏ: "Chỉ cần muốn, ta vẫn cách nhau 1 milimet". Cả bọn ôm nhau cười, mắt rưng rưng như lũ trẻ 8 tuổi ngày nào!