Lộc Trinh Nhi chưa kịp hoàn hồn sau cú xuyên không kinh hoàng, hơi thở đã nghẹn lại trước hai chữ "tuẫn táng" treo lơ lửng như lưỡi đao. Cung điện nguy nga ấy không phải giấc mơ vinh hoa mà là mê cung tử địa, cô hiểu rõ thân phận kẻ chăn trâu vắt cổ chết đứng giữa thế cờ quyền lực.
Đêm đầu tiên trong lầu quạnh hiu, cô vô tình chứng kiến cảnh "bù nhìn" Tiêu Văn Cảnh thả dáng bên song cửa, lẩm nhẩm giai điệu "Duyên Phận" đứt quãng. Trái tim đập thình thịch khi cô đáp lại bằng câu hát tiếp theo - giọng điệu Hoa ngữ hiện đại khiến đôi mắt hoàng đế chợt sáng rực như ngọn đuốc đêm đông. "Đồng hương?" - tiếng thì thào phát ra từ hai kẻ lạc loài vốn chỉ nên là tử địch.
Cậy Sủng, hai chữ ấy đập vào óc Lộc Trinh Nhi khi cô cố vớt vát hi vọng từ cuộc gặp định mệnh. Nàng thầm tính toán: "Nếu đã gặp đồng hương ở ngai vàng thì ắt có đường sống". Nhưng khi lén tra ra bút tích châu phê trong Thái giám phủ - nét chữ Tiêu Văn Cảnh khắc khoải sau danh sách tuẫn táng -, cả thế giới chao đảo. Kẻ cô định dựa vào lại chính là tác giả bản án tử hình mình!
Từng lời lẽ ngọt nhạt của vị hoàng đế "thừa mệnh trời" giờ vang lên như dao cứa: "Nhi nhi đừng sợ, có trẫm ở đây" rồi chính tay hắn đóng dấu lụa đỏ tươi vào sinh tử của nàng. Lộc Trinh Nhi nghiến răng, nện mạnh thanh trâm cài tóc xuống bàn kính loảng xoảng - "Ngươi ép ta chết, ta bẻ gãy luật chơi này!". Trong cái lạnh thấu xương của điện Tĩnh Tâm, khóe miệng nàng cong lên. Đã rõ rồi, thay vì van xin Cậy Sủng, nàng sẽ trực tiếp nắm tay Tiêu Văn Cảnh viết lại cái kết.
Bóng hoàng hôn đổ dài trên giấy cuốn thư tấu nhuốm máu - trò chơi mèo vờn chuột giữa hai "người cùng thời đại" vừa mở màn.