Cha Mẹ Chị và Em – bốn từ đơn giản ấy, khi gộp lại trong bức tranh của một ngôi nhà cũ, lại trở nên vừa nặng trịch vừa mong manh đến lạ. Họ tự triệu hồi chính mình về nơi mà bức tường vẫn còn lưu giữ hơi ấm của những bữa cơm năm nào, nhưng không khí thì đã đông cứng theo năm tháng. Cha mẹ – những bóng ma sống động, với những quyết định và sự lặng im đã định hình nên toàn bộ cuộc đời con cái – vẫn ngồi đó, trong một vẻ đĩnh đạc gần như cứng nhắc. Họ là trung tâm của buổi kỷ niệm, nhưng cũng là tâm điểm của những trống rỗng không ai dám đụng đến. Còn Chị và Em – hai nhân vật từng chia ly trong im lặng, nay phải ngồi đối diện nhau qua một chiếc bàn. Cái bàn ấy như một bãi chiến trường tĩnh lặng. Mỗi ly rượu đổ đầy, mỗi món ăn được dọn lên, đều là cự li. Những câu chuyện xã giao, những lời khen ngợi gượng gạo, lóe lên rồi tắt ngấm trong chính sự chân thành bị giam hãm. Rồi, bỗng một chiếc khung ảnh cũ kỹ, một mùi hương quen thuộc từ gian bếp, hay một câu nói vô tình của Cha – tất cả như những mỏ neo kéo lên từ đáy sâu. Những ký ức bị chôn vùi – những chiều chiều cha mẹ tranh cãi âm ỉ trong phòng, những đêm em khóc thầm vì cảm giác bị bỏ rơi, những lời Chị chưa kịp nói khi bước ra cửa – lần lượt trồi lên, phủ bóng lên không khí đang tản mát. Căn nhà trở thành một vòng lặp. Cha với sự nghiêm nghị của một người chỉ biết yêu thương qua những quy tắc, Mẹ với nước mắt và sự hy sinh bị đóng băng trong tuổi già, Chị với vẻ cứng rắn che đi tổn thương, và Em với sự bối rối tìm kiếm chỗ đứng giữa những ký ức không dễ chấp nhận. Họ cười, nhưng nụ cười lạnh lẽo, gượng. Họ im lặng, nhưng sự im lặng đầy ắp những điều muốn hét lên. Trong những tình huết tréo ngoe – một chiếc muỗng rơi vang quá lớn, một câu đùa không ai cười, một phút ngưng thở khi ai đó nhắc đến người đã khuất – tất cả lộn xộn, dở khóc dở cười, vừa bất lực vừa chua xót. Jim Jarmusch không kể một câu chuyện gia đình. Ông vạch trần bản chất của một gia đình: đầy rẫy những mảnh ghép không khớp, những khoảng trống tưởng chừng không thể lấp đầy, những tình yêu thương bị biến dạng bởi thời gian và sự thiếu hiểu biết. Tom Waits với ánh mắt kiệt quệ, Adam Driver trong sự bất an trẻ trung, Mayim Bialik với nỗi đau được che kín, Charlotte Rampling trong vẻ đài các đầy vết nứt, và Cate Blanchett với sự lấp lửng giữa thông minh và yếu đuối – mỗi người là một thế giới. Họ không phải diễn viên đóng vai, mà là những mảnh sống của một bức chân dung gia đình méo mó, nhưng chính sự méo mó ấy lại khiến nó trở nên kinh ngạc là đúng như thế. Cuối cùng, ngôi nhà cũ có thể không còn là nơi họ thuộc về, nhưng nó mãi mãi là nơi họ thở – bằng những tiếng cười khóc lẫn lộn, bằng những điều im lặng, và bằng chính sự hiện diện đầy tựa như vắng mặt của Cha Mẹ Chị và Em.