Harry "Mặt Sẹo" – cái tên mà giới trộm cắp chuyên nghiệp nườm nượp ở London đều phải e dè mỗi khi nhắc đến – không phải kiểu tội phạm chỉ thích lấy trộm ví tiền hay đồng hồ đắt tiền. Hắn chuyên nhắm đến những dinh thự cổ đã bỏ hoang hoặc cá nát vì phá sản, nơi những bí mật, gia bảo bị lãng quên qua mấy thế kỷ. Gần đây, sau khi lẻn vào thư viện cũ của kẻ thù cũ để tìm manh mối, Harry đã túm được một mẩu giấy nháp đầy vết ố trà, ghi vội vàng bởi một quản gia của điền trang Candleshoe – hay dân địa phương vẫn gọi là Trang trại Chân nến – rằng: "Kho báu của dòng họ St. Edmund không nằm dưới đất, không nằm trong hầm, nó nằm ngay chỗ ánh sáng không bao giờ chạm tới."
Candleshoe là một điền trang cổ nằm lọt thỏm giữa những cánh đồng lúa mạch ở vùng nông thôn hạt Gloucestershire, Anh, đã hơn 200 năm tuổi, hiện do bà Lady Gwendolyn St. Edmund – một quý bà già góa chồng, sống ẩn dật, lúc nhớ lúc quên – làm chủ. Ngôi nhà đang đứng trước nguy cơ bị ngân hàng tịch thu vì nợ thuế đất tích tụ suốt mười năm, nếu không tìm được tiền trả sớm, nó sẽ bị đập bỏ để xây khu nghỉ dưỡng. Biết mình không thể bước chân vào điền trang mà không bị con chó săn Old Ben của bà Gwendolyn sủa ầm lên, Harry lập ra một kế hoạch kỹ lưỡng đến từng li: hắn cần một đứa trẻ trạc tuổi thiếu niên, trông ngây thơ, lại có nét giống bà Gwendolyn khi còn trẻ, để giả làm cô cháu gái thất lạc từ năm 5 tuổi mà bà vẫn luôn nhắc đến mỗi khi lơ mơ: Annabelle, con của người con trai qua đời trong vụ tai nạn máy bay ở Úc hai mươi năm trước.
Hắn tìm thấy Casey – cô bé 14 tuổi sống lang thang ở những ga tàu điện ngầm London, kiếm sống bằng cách nhặt ve chai và đánh giày, chỉ vì cô bé có mái tóc vàng xoăn, đôi mắt xanh giống hệt bức chân dung của Annabelle treo trong thư viện Candleshoe. Harry hứa cho Casey 10 nghìn bảng Anh – số tiền đủ để cô rời khỏi đường phố, học lại trường học – nếu làm theo lệnh: vào được Chân nến, lấy lòng tin của bà Gwendolyn, rồi tìm ra manh mối về kho báu.
Lúc đầu, Casey chỉ coi đây là phi vụ kiếm tiền dễ dàng. Cô mặc chiếc váy cũ Harry mua tặng, đến trước cổng điền trang khóc lóc rằng mình là Annabelle tìm về. Bà Gwendolyn lúc đó đang tỉnh táo, nhìn Casey chằm chằm một lúc rồi ôm chầm lấy cô, gọi tên Annabelle rối rít. Casey định lấy lòng tin bà để tìm kho báu, nhưng mỗi ngày sống trong điền trang, nghe bà kể chuyện về những chiếc chân nến bạc truyền qua 7 thế hệ của dòng họ, về cái giếng cổ nơi bà từng chơi đùa khi bé, về cách nướng bánh quy hạnh nhân mà mẹ Annabelle thường làm, cô bắt đầu day dứt. Bà Gwendolyn không hề giàu có như Harry tưởng: bà sống tiết kiệm đến mức chỉ ăn bánh mì cũ, dùng lại chiếc khăn len đan từ năm 1950, chỉ để giữ cho Chân nến – ngôi nhà cả gia đình bà sinh ra và mất đi – không bị ai xâm phạm.
Rồi một ngày, Casey vô tình tìm thấy chiếc hộp thiếc giấu dưới gầm giường bà Gwendolyn, bên trong là lá thư của quản gia xưa viết rằng kho báu thực chất là bộ sưu tập 12 chiếc chân nến bạc nguyên khối, gắn đầy kim cương nhỏ, được giấu trong hốc tường sau chiếc đồng hồ cát phòng khách lớn – chính là thứ Harry nhắm đến. Nhưng Casey cũng biết, nếu Harry lấy được kho báu, hắn sẽ bỏ mặc bà Gwendolyn, còn Chân nến sẽ bị đập bỏ để bán đất lấy tiền, vì hắn chẳng quan tâm đến giá trị lịch sử của ngôi nhà cổ.
Đêm đó, Casey trốn khỏi phòng, chạy xuống phòng khách định lấy bộ chân nến mang trả bà Gwendolyn để bán lấy tiền trả thuế, nhưng Harry đã biết tin từ kẻ nội gián cài sẵn trong điền trang – gã làm vườn bẩn tính – và dẫn 3 đàn em xông vào Chân nến ngay khi trời vừa tối. Casey phải chạy đua với thời gian: cô vừa phải giấu bộ chân nến khỏi tay Harry, vừa phải đánh thức bà Gwendolyn tỉnh táo để cùng gọi cảnh sát, vừa lần theo những manh mối cũ bà từng kể – như hốc cây cổ thụ khắc chữ đầu của Annabelle, hay hộp gỗ giấu trong lò sưởi – để tìm thêm bằng chứng chứng minh Harry là kẻ trộm, trước khi hắn bắt bà Gwendolyn làm con tin ép cô khai vị trí kho báu.
Gió rít qua những cánh cửa sổ cũ kỹ của Chân nến, những chiếc chân nến trên bàn tiệc rung lên bần bật, Casey chạy qua hành lang dài tối om, nghe tiếng bước chân đàn em Harry vang lên sau lưng. Cô biết mình không được phép thua – vì không chỉ là kho báu, mà là ngôi nhà Chân nến mà bà Gwendolyn coi như mạng sống, là lời hứa cô thầm hứa với bà: sẽ giữ cho Candleshoe nguyên vẹn như nó vốn có.