Chi Bằng Gặp Nhau Một Lần
---
Có những duyên nợ không phải bắt đầu từ kiếp này mà đã ghim sâu từ hai kiếp trước, rồi kiếp thứ ba vẫn chưa dứt, cứ thế mắc kẹt, cứ thế để nhau mà chẳng biết ra sao.
Mộ Như Nhất sinh ra đã mang trong người một điều không ai muốn nhìn thẳng: nàng là Công chúa Tây Lăng, dòng dõi quý tộc cao nhất phương Tây, nhưng cũng chính vì thế mà nàng hiểu rõ — đẹp đẽ bao nhiêu thì nguy hiểm bấy nhiêu. Nàng học cách giấu nụ cười sau lớp sương mỏng manh, học cách nhìn người khác bằng con mắt lạnh lẽo nhưng lại giữ trái tim nóng nhất trong cung điện.
Lăng Kiêu — Thái tử Đông Thanh — bước vào đời nàng không phải bằng nụ hôn, mà bằng một cơn hoạn nạn.
Đó là đêm mưa tầm tã. Nàng đang trên đường về từ chùa Tây Lăng thì xe ngựa chìm trong bùn lầy. Kẻ thù đã giăng bẫy từ trước, đợi nàng như đồi thú. Nàng đã sẵn sàng chết, đã nhắm mắt lại, đã cảm nhận lạnh lẽo của thanh kiếm kề sát cổ — rồi một bàn tay kéo nàng ra.
Lăng Kiêu xuất hiện như một cơn gió lạnh giữa đêm mưa. Hắn đánh chặn những mũi thương, đứng chắn trước nàng, và nói một câu khiến nàng nhớ suốt cả kiếp:
"Đừng chết. Ta còn cần ngươi sống."
Nàng tưởng đó là cứu rỗi. Nàng tưởng hắn là ánh sáng. Nàng tưởng mình đã tìm được người hiểu mình giữa thế gian này điên rồ.
Nhưng nàng đâu biết, từ cái đêm đó, mọi thứ đã bắt đầu sụp đổ.
---
Kiếp thứ nhất: Gặp nhau trong máu
Lăng Kiêu cứu nàng, nhưng hắn không cứu nàng vì tình. Hắn cứu nàng vì Mộ Như Nhất là con bài duy nhất hắn cần để giành được quyền lực trong cuộc tranh giành ngai vàng.
Nàng biết. Nàng biết từ lâu. Nhưng nàng vẫn chọn tin, vì trái tim nàng đã trao đi rồi, trao cho một người mang dòng máu lạnh như băng.
Ngày thành thân của họ là ngày máu chảy thành sông. Lăng Kiêu bắt tay với kẻ thù — chính là thế lực đã giăng bắt nàng trong đêm mưa — để đổi lấy quyền lực tối cao. Hắn quay về với nàng trong ngày cưới, áo trắng nhuốm đỏ, và nói:
"Ta yêu ngươi. Nhưng ta yêu ngai vàng hơn."
Nàng không khóc. Nàng chỉ đứng đó, nhìn hắn, và trong đôi mắt nàng không còn gì nữa. Chỉ có tro tàn.
Nàng giả chết. Nàng biến mất khỏi cung điện Đông Thanh như một cơn khói. Nhưng nàng không chết. Nàng sống dưới danh nghĩa một hồn ma, một bóng tối lang thang trong thế gian, báo thù từng người, từng kẻ đã đẩy nàng vào vực thẳm.
Và Lăng Kiêu — hắn mù quáng. Hắn không nhìn thấy sự giả tạo trong cái chết của nàng. Hắn tin nàng đã đi. Hắn tin nàng đã chết vì hắn. Và từ đó, hắn trở thành một con người khác.
Hắn tìm cỏ Vong Tình. Loài cỏ chỉ mọc nơi có máu và có nỗi đau chết người. Hắn nghiền nát nó, uống vào, để rồi tâm trí hắn bị bào mòn dần. Hắn mụ mị. Hắn u mê. Hắn không còn biết mình là ai, chỉ biết rằng mình đã mất ai đó quan trọng hơn cả ngai vàng.
Yêu hận giữa họ, từ kiếp thứ nhất, đã đan xen như rễ cây mọc qua nhau. Không ai tách được. Không ai muốn tách.
---
Kiếp thứ hai: Dây dưa trong dối gian
Kiếp sau, họ gặp lại nhau. Nàng không còn là công chúa Tây Lăng. Hắn không còn là Thái tử Đông Thanh. Nàng là một nữ tu sĩ lạc lối, hắn là một kiếm khách lang thang.
Nhưng khi nhìn nhau, cả hai đều cảm thấy quen thuộc đến nghẹt thở. Như trong kiếp trước, họ đã từng đứng đối diện nhau, từng trao cho nhau rồi lại cắt đứt.
Nàng lại cứu hắn. Lần này không phải trong hoạn nạn, mà là khi hắn bị thương nặng sau một trận chiến, nằm bất động bên vệ đường. Nàng kéo hắn vào hang động, cắt bỏ thương tích, băng bó vết thương, và ngồi xem hắn suốt ba đêm.
Hắn tỉnh lại, nhìn nàng, và nói một câu khiến nàng đông cứng:
"Ngươi... ta đã gặp ngươi rồi, phải không?"
Nàng im lặng. Nàng không trả lời. Nhưng trong sâu thẳm, nàng biết — duyên nợ giữa họ chưa dứt. Nó chỉ đang ngủ, chờ một cơ hội để thức tỉnh.
Và rồi nó thức. Khi hắn lại bắt tay với kẻ thù — một kẻ thù khác, nhưng bản chất y hệt kiếp trước — để đổi lấy thứ gì đó hắn muốn hơn nàng. Lại là sự lựa chọn tương tự. Lại là ngai vàng, quyền lực, danh vọng. Lại là nàng bị bỏ lại phía sau.
Nàng không giả chết lần này. Nàng đứng trước hắn, nhìn thẳng vào mắt hắn, và nói:
"Kiếp trước ngươi chọn ngai vàng. Kiếp này ngươi vẫn chọn ngai vàng. Vậy ta tự hỏi — có kiếp nào ngươi chọn ta không?"
Hắn không trả lời. Và sự im lặng đó, một lần nữa, đã giết chết nàng.
---
Kiếp thứ ba: Đan xen không rạch ròi
Kiếp thứ ba, họ gặp nhau trong một thế giới không có ngai vàng, không có cung điện, không có kẻ thù giăng bắt. Chỉ có một ngôi làng nhỏ, một dòng sông, và một đời bình thường.
Nàng là cô gái bán hoa. Hắn là người làm thơ. Họ gặp nhau dưới gầm cầu, trong một buổi chiều mưa rả rích, và nụ cười của nàng khiến hắn nhớ thương đến rưng rưng.
Lần này, nàng không cứu hắn. Hắn không cần cứu. Họ chỉ đơn giản là yêu nhau — yêu trong sự ngây thơ, trong những buổi chiều ngồi cạnh nhau nghe mưa, trong những đêm thức trắng vì nhớ nhau đến tội lỗi.
Nhưng duyên nợ cũ không dễ dàng buông. Những giấc mơ khiến nàng thức giấc nửa đêm, nhìn thấy hình ảnh một người đàn ông nhuốm máu, đứng trước nàng với ánh mắt vừa yêu vừa hận. Hắn cũng mơ. Hắn mơ thấy một người phụ nữ đứng trên đài phun máu, quay lưng bước đi, và hắn không thể gọi lại.
Yêu hận giữa họ, dù đã qua hai kiếp, vẫn còn đó. Nó nằm sâu trong xương tủy, trong huyết mạch, trong tâm hồn. Nó không phải là thù hận rõ ràng, mà là một thứ cảm giác mơ hồ — nhìn nhau mà thấy đau, yêu nhau mà sợ, ở bên nhau mà cảm giác như đang đứng trên miệng núi lửa.
Nàng hỏi hắn một đêm, khi cả hai ngồi bên nhau trong im lặng:
"Nếu kiếp sau ta lại gặp ngươi, ngươi có chọn ta không?"
Hắn nhìn nàng lâu, rồi nói:
"Ta không biết kiếp sau. Nhưng kiếp này, ta chọn ngươi. Dù có chết, ta vẫn chọn ngươi."
Nàng mỉm cười. Nụ cười ấy đẹp đến nghẹt thỏ, nhưng trong đôi mắt nàng, có một giọt nước mắt lăn xuống. Nàng biết. Nàng luôn biết. Duyên nợ giữa họ chưa dứt, và kiếp này có thể cũng sẽ không phải là kiếp cuối cùng.
---
Ba kiếp dây dưa — duyên hay nợ?
Có người hỏi: ba kiếp dây dưa như vậy, là duyên hay là nợ?
Mộ Như Nhất biết câu trả lời. Là cả hai. Duyên và nợ, ở giữa họ, đã hòa vào nhau đến mức không ai phân được nữa. Yêu mà như hận, hận mà như yêu, gặp nhau mà như chia lìa, chia lìa mà như đang ôm nhau.
Lăng Kiêu cũng biết. Hắn biết từ kiếp đầu tiên, khi hắn chọn ngai vàng thay vì nàng, hắn đã mất đi thứ duy nhất khiến hắn cảm thấy mình là người. Nhưng hắn vẫn chọn. Hắn vẫn bước đi. Vì trong sâu thẳm, hắn tin rằng nàng sẽ luôn ở đó, luôn chờ hắn, luôn quay lại.
Và nàng đã luôn quay lại. Dù giả chết, dù giả làm hồn ma, dù biến thành cô gái bán hoa — nàng vẫn quay lại. Vì nàng cũng tin rằng hắn sẽ luôn ở đó, luôn nhìn nàng với ánh mắt vừa yêu vừa hận, luôn để nàng ra đi rồi lại đau đớn.
Chi bằng gặp nhau một lần — nhưng một lần ấy đã đủ để định đoạt cả ba kiếp. Một lần gặp nhau, một lần yêu nhau, một lần đau nhau, rồi cứ thế mà dây dưa, cứ thế mà đan xen, cho đến khi không ai nhớ rõ ai bắt đầu bằng yêu, ai bắt đầu bằng hận.
---
Có những mối tình sinh ra không phải để thành, mà để dây dưa. Không phải để trọn vẹn, mà để mãi mãi thiếu một mảnh. Mộ Như Nhất và Lăng Kiêu là như vậy. Ba kiếp, ba lần gặp nhau, ba lần yêu nhau, ba lần đau nhau — và vẫn chưa đủ để họ buông nhau.
Chẳng qua chỉ là ba vở kịch. Đời này ta diễn cùng người. Kiếp sau, có lẽ ta vẫn diễn cùng người ấy. Và nếu hỏi duyên nợ giữa họ là gì — thì câu trả lời đơn giản lắm:
Chi bằng gặp nhau một lần. Một lần ấy, đủ cả một đời để dây dưa, đủ cả ba kiếp để không xong.