Lần cuối cùng hai đứa quỳ trên thảm nhà thờ ấy nào? Trông sao mà ngây thơ, tay nắm chặt hy vọng. Giờ đây, chỉ còn tiếng côn trùng rả rích và cơn gió se lạnh thổi qua khe gỗ của căn nhà gỗ chìm trong rừng già ở vùng biên xa. Chắc chắn rồi, chỉ khi nào ngươi chết đi, tôi mới được bình yên, suy nghĩ của anh chợt lóe lên, như một tia dao sắc lạnh qua màn đêm. Mặt ngoài vẫn cố gắng mỉm cười, rót rượu trắng cho vợ, bàn tay run rẩy nhẹ đến đáng ngờ. Cô ta cũng mỉm cười đáp lại, ánh mắt thoáng vẻ mệt mỏi, nhưng sâu trong đáy mắt lại là một vùng nước rắn giá, pha lẫn chút xem thường. Chỉ khi nào ngươi chết đi, tôi mới giải thoát được khỏi ngục tù này, cô tự nhủ, tay mình nắm chặt chai thuốc ngủ nhỏ giấu trong chiếc túi xách mở nửa vơi bên cạnh ly rượu, thứ mà bà vú ba ngày trước đã nghiêm nghị trao cho cô "trợ giúp giấc ngủ sâu". Bầu không khí cứ thế trôi đi trong sự im lặng giả tạo, chỉ vỡ ra khi tiếng bếp lách cách lên tiếng, nhưng sự căng thẳng đã như nhện giăng khắp căn phòng gỗ chật hẹp. Anh nhìn vào tay vợ, tay cô lướt qua vai anh, một cái chạm dường như vô tình, nhưng đối với anh, nó chạm đúng vết thương hở lòng kiêu hãnh. Cô anh cũng vậy, cảm nhận được ánh mắt lạnh lẽo của anh, như dao ghăm nhọn cắm vào tim. Chiếc dao găm nhỏ anh cất kỹ trong ngăn kéo dưới giường, từng đêm anh chạm vào nó, đếm từng ngày trôi qua. Còn cô, mỗi khi đi vệ sinh, cô lại lấy chai thuốc ra, soi xét kỹ lưỡng lượng nhỏ chất lỏng trong suối. Một cuộc hàn gắn? Không, đó chỉ là cái cớ để mang cái chết đến cho nhau gần hơn, trong sự độc hại của cùng một căn nhà, cùng một bầu không khí ngột ngạt, cùng một kế hoạch chết chóc được ấp ủ day dứt. Chỉ khi nào ngươi chết đi... Cả hai cùng nghĩ vậy, cùng chờ đợi, như những kẻ săn mài vũ khí âm thầm, trong màn đêm không bóng trăng của căn nhà gỗ hẻo lánh.