Dưới tán rừng già Tây Nguyên, khói lửa chiến tranh vừa tạm lắng thì cơn lốc mới đã kéo đến. Abahachi - tay cao bồi lắm mưu nhiều kế - cùng người anh em Ranger súng ống đầy mình, lầm lũi dọn dẹp đám tàn quân phiến loạn. Cả vùng biên viễn này thầm gọi họ bằng cái tên trìu mến: "đôi chó săn của núi rừng".
Thế nhưng bầu trời yên bình chưa được vài mùa trăng thì lũ lang sói mới đã hú gọi nhau ở thượng nguồn. Băng Đại Bàng Trắng – lũ quỷ dữ nửa người nửa thú do tên lưu manh Jacques cầm đầu – chúng khát máu hơn cả cá sấu đói. Không phải vàng bạc hay đất đai, thứ chúng săn lùng là Chiếc Xuồng Của Manitu – con thuyền gỗ pơmu ngàn năm đậu giữa dòng suối Thiêng. Tương truyền kẻ nào sở hữu chiếc xuồng ấy sẽ triệu hồi lũ hồn ma chiến binh, xoay chuyển cục diện cả vùng sơn cước này.
Màn kịch bắt đầu bằng vụ cướp có dấu vết vụng về ở trại heo cuối làng. Jacques khôn ngoan ném cái bẫy hai tầng: Một đám tay sai xăm trổ nhắm vào kho lương thực, còn hắn đích thân dẫn lũ đầu trâu mặt ngựa xẻ núi tìm xuồng thiêng. Abahachi nghiến răng nhổ toẹt điếu thuốc lá xuống bùn, tay đã nắm chặt cò súng Colt. Ranger im lặng nhìn theo hướng thác nước – nơi tiếng mái chèo vỗ nước Manitu vẫn âm vọng suốt mấy đêm ròng.
Khói lửa mù mịt che mắt hai người hùng khi họ xông vào trận địa. Đúng lúc ấy, dưới con dốc tử thần phía Tây, bọn Đại Bàng Trắng đang chặt đứt dây buộc xuồng. Chiếc Xuồng Của Manitu kẽo kẹt lướt trên vách đá, lớp gỗ pơmu bạc thếch ánh lên màu máu trong tiếng hú rợn người của Jacques. Chỉ khi nghe tiếng nổ long trời từ hướng kho lương, đôi bạn mới giật mình nhận ra: Chúng đánh tráo mục tiêu từ đầu!
Sương núi trắng xóa phủ kín lối về, đôi chân Abahachi dính đầy máu tươi. Đằng xa, tiếng sóng nước Manitu gầm gào như tiếng khóc của thần linh. Chiếc xuồng thiêng đã mất, nhưng trong đôi mắt Ranger bỗng loé lên tia lửa lạ - hắn nhớ tới lời già làng kể: "Xuồng Manitu chỉ chịu khuất phục kẻ có trái tim thật sự dũng cảm"...