Dưới bóng râm Văn Hương Các nhuốm mùi mực tàu, Giang Lý gửi gắm thân phận con thoi trốn chạy. Mỗi chiều xuống, nàng quăng chiếc khăn che mặt mất dạng sau rèm tre, cùng bạn tâm giao A Triệu đắm mình trong thư quyển và giọng đọc trầm ấm. Nàng ngờ đâu chiếc lồng son hoàng tộc đã giăng từ thuở nào – tên Tả Tướng quân mà cha mẹ ép nàng nhận lễ phúng thích, chính là gã đàn ông ngồi kề bên vẫn mài nghiên giả dạng văn nhân. Âm mưu vỡ ra khi đoàn xe cưới xuyên đêm đưa nàng vào cung. Gương mặt A Triệu hiện lên trong ánh đèn chập chờn, khoác long bào như dao cứa vào trái tim kẻ trốn chạy. "Chiêu Ly Phú – đêm kinh thành máu lửa ấy ngươi còn nhớ không?" – tiếng gầm của hoàng đế xé tan lớp vỏ ôn nhu ngày trước. Giấy tờ trao tay trong Văn Hương Các, những chiêu trí mượn thơ luận thế sự đâu ngờ là mảnh ghép chính trị. Mùi hương trầm hắc ác trong cung điện không át được máu tanh từ cuộc nổi loạn. Đao kiếm chạm vào nhau từng tia lửa khi Giang Lý xoay người giật lấy trâm vàng, ghim chặt bản đồ quân sự xuống án thư. "Điện hạ định đổi giải cờ bằng mạng người sao?" – giọng nàng lạnh hơn gió đông. Trong tiếng gào thét ngoài thành, bàn tay kẻ sát thủ lén lút với tới ngai vàng bị chặn lại bởi "Chiêu Ly Phú" – con triện đồng lạnh ngắt họ giấu trong khối ngọc thụ lâu năm. Từng lớp sóng ngầm vỡ oà khi chiếc hộp sơn son dâng lên trước bá quan: xá lợi giả trong tượng Phật ngọc, lá thư liên lạc với quân phiến loạn nhuộm máu hoàng tử đệ tam. Gương mặt hoàng đế méo mó khi Giang Lý tuốt kiếm đẩy y vào vách ngọc – "Bệ hạ quên mất bài thơ tẩm độc ngài tự tay chép cho thần thiếp rồi ư?" Khói lửa dập tắt cùng cái siết tay giữa hai kẻ thù – bạn tình. Chiêu Ly Phú cháy trụi trong lò sưởi thiêu cả thù hận lẫn yêu thương dối lừa. Chỉ còn mùi hương hoắc hương đặc quánh từ chiếc túi gấm A Triệu luôn mang theo ngực trái – thứ hương liệu duy nhất cứu được mạng nàng đêm định mệnh ấy.