Chúng trườn lên từ những vết nứt – không chỉ là khói bụi từ nền văn minh đã chết. Đại địa chấn quật ngã mọi thứ, để lại duy nhất tòa chung cư mang số 13 méo mó, xám xịt như răng sâu nhô lên giữa bãi tha ma bê tông.Và từ trong lòng cái ổ chuột khổng lồ ấy, hy vọng bắt đầu mọc lên, người ta gọi nó bằng cái tên đen tối: “Chợ Đen Thời Tận Thế”. Gác thang máy đổ nát thành chợ chiều. Không kèn trống, không quầy hàng sặc sỡ. Những cái bóng người lầm lũi dán lưng vào tường, trao đổi nhau thứ bằng ánh mắt dè chừng của thú hoang. Hơi thở hôi hám xông lên từ lõi tòa nhà, hòa cùng mùi ẩm mốc rỉ ra từ trần thạch cao. "Nửa lon gạo hết hạn đổi một liều thuốc sốt"- lời đề nghị khàn đặc vọng từ góc cầu thang tối. Chả ai thắc mắc lon gạo ấy vớt từ xác siêu thị nào, viên thuốc kia có thật hay chỉ là phấn trắng nghiền nhỏ. Chợ Đen Thời Tận Thế chẳng dung nạp kẻ ngây thơ. Cô bé mặc áo trễ vai đứng chôn chân trước tấm bảng "Đổi mạng - Nhận nước sạch". Môi nó bong tróc vì khát, nhưng tay siết chặt con dao găm giấu trong nếp áo. Lời đồn về những cái bẫy ở Chợ Đen Thời Tận Thế len vào từng ngóc ngách: Có gã đàn ông nhận đưa người qua vùng phóng xạ, nhưng chỉ để dẫn họ vào chuồng cọp, xẻ thịt tươi làm mồi cho bọn buôn người. Người chết không đáng sợ bằng đồng loại – bài học đắt giá nhất sau tận thế. Ban đêm, khi tiếng động lạ rít lên từ ống thông gió, Chợ Đen Thời Tận Thế trở mình. Giao dịch mạng đổi mạng diễn ra trong những căn phòng bỏ hoang tầng hầm. Một cái mặt dây dựng đứng trước đám đông mặt nạ: "Tôi bán mạng mình cho ai cần vật tế thần. Chỉ yêu cầu ba lô lương khô cho con gái tôi". Không tiếng vỗ tay, không lời cảm thán. Chỉ những cái gật đầu lạnh lùng, những túi nylon đen bọc kín thứ gì đó lõng bõng máu đẩy về phía anh ta. Ở đây, tình thương đo bằng thứ quy đổi được, dù là máu hay cái chết. Chợ Đen Thời Tận Thế chưa bao giờ là nơi của những bàn tay bắt lấy nhau. Nó là vũng lầy nuốt chửng linh hồn từng người một, nơi mỗi tiếng thở dài đều găm đầy mảnh vỡ của niềm tin đã nổ tung từ lâu.