Trước kia, Cujo không phải là "chó điên". Hắn ta là một sinh vật đồ sộ, bộ lông nâu caramel dày như tấm thảm, cái đầu tròn xoe đáng yêu và đôi mắt long lanh phút chăm chú, phút ngốc nghếch. Chủ nhân, gia đình Trenton, rất mến hắn. Trong ký ức của thị trấn Castle Rock xinh đẹp, Cujo từng là biểu tượng của sự thân thiện, chú chó khổng lồ dịu dàng chạy quanh sân chơi, sủa trầm ấm bảo vệ ngôi nhà nhỏ của họ. Hắn là một phần nếp sống yên bình nơi đây.
Thế rồi, bệnh dại đến. Một mũi tiêm chống dại chậm trễ, một cuộc gặp ngẫu nhiên với con dơi mang virus trong hang động tối tăm – nguyên nhân cụ thể không quan trọng. Điều quan trọng là nó đã xảy ra. Cái chết rất thực, rất gần. Bệnh tật len lỏi vào từng tế bào não của Cujo, biến thứ tình cảm chân thành thành cơn điên cuồng thuần túy. Cơ thể khổng lồ của hắn trở thành cái nôi cho một quỷ dữ.
Hắn không còn là Cujo nữa. Hắn là một cơn thịnh nộ di động. Máu chảy trong huyết quản như dầu diesel, phun trào trong cơn khát máu không đáy. Cái mũi đen từng đánh hơi được mọi mùi hương trên đất, giờ chỉ còn cảm nhận được mùi sợ hãi – mùi ngọt dịu của nước bọt loạn xạ, mùi tê tái của sợi dây thần kinh bị xé rách. Đôi mắt trước kia ấm áp giờ như hai viên ngọc lục bảo vô hồn, phản chiếu thế giới bằng ánh sáng của một con thú săn mồi cuối cùng.
Sự "kinh hoàng" bắt đầu không phải bằng một cái chết, mà bằng một sự im lặng lạ lùng trong khu vực. Cujo, lũy tre là nơi hắn thường nằm phơi nắng, bỗng trở thành một sự hiện diện đáng sợ. Hắn không sủa nữa, hắn rít lên – một tiếng rít xé gió, vang vọng qua các con đường vắng, khiến lông người dựng đứng. Tiếng gầm của hắn không phải âm thanh của một con vật, mà là âm thanh của chính sự điên loạn đang xé toạc bầu không khí yên tĩnh của thị trấn. Mỗi tiếng gầm là một lời cảnh báo chết người, một bước tiến của cái ác đến gần hơn.
"Chó điên" trở thành từ then chốt, một sự xác định khủng khiếp. Người ta thì thầm, nhắc đi nhắc lại, như một câu thần chú. Nó không chỉ mô tả bệnh tật, mà là bản chất mới của Cujo – một sinh vật đã vứt bỏ mọi quy tắc, mọi tình cảm, chỉ còn lại bản năng nguyên thủy tàn bạo nhất. Hắn đánh thức cái sợ nguyên thủy trong mỗi con người, sợ hãi trước sự vô hình nhưng có thể xé nát thịt da. Hắn lảng vảng quanh những ngôi nhà, cái bóng khổng lồ in dưới ánh đèn đường như một bóng ma sống. Mỗi tiếng sủa từ những con chó khác, từ xa, giờ đây trở thành lời cầu cứu, lời cảnh báo về mối đe dọa mà chúng vô cùng rõ ràng cảm nhận được.
Kinh hoàng nằm ở chỗ, sự diệt vong mà Cujo mang lại không chỉ là cái chết cụ thể. Nó là sự hủy diệt niềm tin. Nó phá hủy hình ảnh một thế giới nơi một sinh vật đồ sộ, trước đây từng dịu dàng, có thể bỗng chốc trở thành cái máy giết người tối tăm và không thể thuyết phục. Thị trấn nhỏ, vốn tự hào về sự gắn kết và an toàn, giờ chao đảo trước sự hiện diện của một mối đe dọa không nhìn thấy, chỉ nghe thấy – thứ mối đe dọa đến từ chính quá khứ thân quen của chính họ. Cujo, "chó điên", trở thành hiện thân của nỗi sợ rằng bất cứ điều gì, dù từng yêu thương, cũng có thể bị bệnh dại của sự điên rồ xâm chiếm, và khi đó, chẳng có thứ gì là an toàn.