Chọn Chồng Nơi Chín Suối – đó là nghi thức tàn khốc mà Joan phải đối diện khi lạc vào thế giới của những linh hồn lưu lạc. Nơi đây, thời gian vừa đủ một tuần trăng mỏng manh để ai nấy chọn lấy chốn an nghỉ ngàn thu. Trong căn phòng mờ ảo tựa làn sương đọng, Joan thấy mình bủa vây bởi hai cái bóng đã từng làm nên cả hai nửa đời người của cô. Một bên là Michael – người đàn ông nắm tay cô vượt qua những ngày chật vật, chia sẻ từng bữa cơm nguội đến nụ cười nhăn nheo tuổi già. Ông hiện ra trước mắt cô vẫn mặc chiếc áo len cũ đã sờn vai, đôi mắt dịu dàng như buổi sáng đầu tiên họ dọn về căn nhà nhỏ ven sông. Bên kia là ánh mắt trong veo của Daniel – chàng trai trẻ mãi ở tuổi đôi mươi, kẻ đã ngã xuống trong cuộc chiến biên giới năm nào. Gã vẫn mang trên mình bụi đất chiến hào, nụ cười tươi rói như buổi chiều họ từng trốn cha mẹ nằm đếm sao giữa cánh đồng hoa cúc. Mùi máu khô thoảng từ vết thương cũ khiến Joan nghẹn lòng nhớ lại nỗi đau xé ruột ngày nhận tin tử chiến. Hai bàn tay cùng giơ ra trước mặt Joan. Lựa chọn không thuộc về trái tim mà thuộc về vĩnh hằng: một bên là hơi ấm rạn nứt nhưng chân thực, một bên là ngọn lửa bỏng rát chưa bao giờ tắt. Máu cô đông cứng khi đồng hồ cát trên bệ đá bắt đầu rơi hạt cuối cùng. Chọn Chồng Nơi Chín Suối – danh xưng lạnh lùng ấy giờ đây là chiếc búa đập vỡ mọi hoài niệm ngọt ngào thành những mảnh sắc nhọn cắm vào ruột gan. Và ở khoảnh khắc ấy, Joan chợt hiểu: dù chọn ai, cô cũng sẽ vĩnh viễn trở thành người đàn bà mất mát.