Bộ phim không chỉ là câu chuyện về sự thăng tiến của một nghệ sĩ, mà là một bức tranh đa diện về một thời đại đang chuyển mình, được nhìn qua lăng kính của một người phụ nữ mang tên Tần Khang. Từ những gánh hát rong lụp xụp bên bờ sông, nơi tiếng nhạc lẫn trong tiếng cười giòn tan và cả những giọt nước mắt lặng lẽ, cô đã bước đi trên con đường nghệ thuật với một Chủ Giác - một trực giác sân khấu thiên bẩm - như la bàn chỉ đường. Chủ Giác ấy không chỉ là tài năng, mà là sự thấu hiểu sâu sắc từng hơi thở, từng ánh mắt của nhân vật, giúp cô hóa thân thành những số phận khác nhau trên sân khấu, từ người đàn bà thất tình đến kẻ phiêu bạt giữa dòng đời.
Hành trình ấy không trải hoa hồng. Cô phải đối mặt với những chọn lựa nghiệt ngã: giữa tình yêu chân thành với một người đàn ông thuộc tầng lớp khác biệt và tham vọng khẳng định tên tuổi, giữa việc giữ gìn những giá trị truyền thống của nghệ thuật tuồng cổ và việc phải "lột xác" để phù hợp với thị hiếu đại chúng đang thay đổi từng ngày. Mỗi bước tiến của Tần Khang đều phải đánh đổi, và đôi khi, chính Chủ Giác của cô trở thành gánh nặng khi nó mách bảo cô rằng, danh vọng đang đến có thể sẽ khiến cô đánh mất đi cái hồn cốt đã tạo nên tên tuổi.
Bộ phim khắc họa chân thực những thăng trầm của lịch sử qua số phận của một nghệ sĩ. Thời cuộc với những biến động chính trị - xã hội không chỉ là bối cảnh, mà trở thành nhân vật thứ ba, tác động mạnh mẽ lên sự nghiệp và đời tư của Tần Khang. Có những lúc sân khấu phải đóng cửa, có những lúc nghệ sĩ bị coi là "tàn dư", và chính Chủ Giác ấy đã giúp cô tìm ra lối đi mới, biến đau thương thành nghệ thuật, biến sự cấm đoán thành nguồn cảm hứng cháy bỏng.
Cuối cùng, bộ phim là một khúc tráng ca về sự kiên định. Nó đặt ra câu hỏi: Điều gì thực sự làm nên một nghệ sĩ đích thực? Phải chăng đó là khả năng giữ vững Chủ Giác - ngọn đèn dẫn lối trong tâm hồn - giữa những cám dỗ và đổi thay của cuộc đời? Tần Khang, qua từng vai diễn, từng nụ cười và giọt nước mắt trên sân khấu, đã trả lời bằng chính cuộc đời mình: nghệ thuật chân chính là hành trình không ngừng lắng nghe và trung thành với tiếng nói nội tâm sâu thẳm nhất.