Phim mở đầu bằng cảnh Colin Glass (Tom Ellis) bước xuống chuyến bay từ Istanbul, đôi giày lấm bụi, túi xách đựng toàn món đồ lặt vặt nhặt được từ các chiến trường Balkans, Đông Âu suốt 6 năm qua. Anh vừa được điều động về New York làm đặc vụ của CIA (Phần 1) – dù là người mới toanh với địa bàn này, chưa từng biết đường đi qua cầu Brooklyn, nhưng kinh nghiệm thực chiến nhiều đến mức ngay cả sếp cấp cao của CIA cũng phải nể. Tính cách Colin thì khỏi nói: phóng khoáng kiểu dân chơi, hành động toàn theo bản năng, mấy cái quy tắc, luật lệ văn phòng mà FBI hay chi nhánh CIA khác răm rắp tuân theo, anh coi như gió thoảng qua tai. Có lần anh từng lẻn vào sào huyệt buôn lậu vũ khí ở Kosovo chỉ bằng một cái fake ID và một gói thuốc lá, chẳng cần xin phép ai, xong việc còn tranh thủ mua cho con gái một cái vòng tay thủ công về làm quà.
Đối lập hoàn toàn với Colin là Bill Goodman (Nick Gehlfuss), đặc vụ FBI New York chính gốc, lớn lên ở Staten Island, học trường cảnh sát thành phố, làm việc tại đây suốt 10 năm. Bill sống chuẩn xác như đồng hồ Thụy Sĩ: đúng giờ, mọi bước đi đều theo quy trình, từ cách ghi biên bản bắt giữ đến cách xếp hồ sơ trong tủ, ai làm sai một chút là anh ta nhắc ngay không chút nể nang. Với Bill, mấy đặc vụ CIA (Phần 1) kiểu Colin là "tụi lông bông, chẳng biết gì về luật pháp Mỹ, chỉ toàn gây rối", còn với Colin, Bill là "ông quan chức bàn giấy, chưa từng ngửi thấy mùi thuốc súng thật sự, biết gì về tội phạm".
Sự đối đầu giữa hai người nổ ra ngay lần đầu gặp nhau: Colin lỡ tay làm đổ cà phê lên bản báo cáo 3 tháng trời Bill soạn thảo, Bill thì mắng anh là "kẻ phá hoại tiến trình tư pháp". Nhưng rồi một vụ đe dọa khủng bố nhắm vào trạm tàu điện ngầm Grand Central khiến mọi thứ đổi chiều. Intel từ CIA (Phần 1) bắt được tín hiệu một nhóm cực đoan định đưa chất nổ vào thành phố, còn FBI có thông tin từ mạng lưới informant địa phương, nhưng hai cơ quan chẳng ai chịu nhường ai, cuối cùng ép hai người cùng nhập đội đặc nhiệm bí mật chuyên xử lý các mối đe dọa kiểu này. Lúc đầu họ còn cãi nhau om sòm mỗi khi đi thẩm vấn: Colin định dọa nghi phạm là sẽ gửi thông tin cho gia đình đối tượng ở nước ngoài, Bill thì hét lên là "cưỡng ép khai báo, bằng chứng tống đạt lên tòa là vứt đi". Nhưng rồi chính sự khác biệt ấy lại thành điểm mạnh: Colin nhìn ra mấy chi tiết nhỏ mà Bill bỏ qua vì quá chú trọng vào giấy tờ – như hình xăm nhỏ dưới cổ tay một nghi phạm trùng với ký hiệu của nhóm khủng bố ở Trung Đông, còn Bill thì lo liệu mọi thủ tục pháp lý để đảm bảo mỗi bước đi của họ đều hợp lệ, không bị tòa án bác bỏ.
Mấy tình huống dở khóc dở cười cứ thế nối tiếp: Colin lôi Bill đi thâm nhập vào kho chứa hàng lậu mà không báo trước, làm Bill mất đôi giày da đắt tiền, Bill thì bắt Colin phải học cách điền form báo cáo 12 trang, làm Colin phát điên vì anh ta toàn dùng mấy cái ghi chú viết tay nguệch ngoạc. Nhưng chính nhờ sự kết hợp "nửa điên nửa tỉnh" này, bộ đôi bất đắc dĩ ấy lại triệt phá được hàng loạt âm mưu tấn công, từ bom xe tải đến mấy vụ đột nhập mạng nhắm vào hệ thống lưới điện thành phố, dần dần trở thành cặp bài trùng mà không ai ngờ tới.