Trong làn sương mỏng manh của một ngôi làng cổ bên bờ sông, nơi những phong tục xưa cũ vẫn còn vương vấn như mùi trầm hương cũ kỹ, đạo diễn trẻ Lâm Vũ cùng đoàn phim lặng lẽ bước vào hành trình thực hiện bộ phim tài liệu mang tên Âm Hôn – Nỗi Đau Từ Kiếp Trước. Cái tên nghe lạnh người, nhưng với Lâm Vũ, đó chỉ là một đề tài hấp dẫn để khai thác, một góc khuất văn hóa cần được đưa ánh sáng vào. Anh không tin vào ma quỷ. Ít nhất là trước đêm đầu tiên đặt chân vào ngôi nhà gỗ cũ kỹ, nơi từng xảy ra một đám cưới kỳ lạ: chú rể sống, cô dâu… đã chết từ trăm năm trước. Theo lời kể của những người cao tuổi trong làng, cô dâu năm xưa bị ép gả cho một gia đình quyền quý khi vừa tròn mười tám tuổi. Đêm tân hôn, nàng treo cổ trong phòng tân hôn, khuôn mặt vẫn được trang điểm kiêu sa như một con búp bê hỏng. Từ đó, người ta đồn rằng, mỗi khi có đám cưới nào diễn ra trong làng, bóng dáng một cô dâu mặc áo đỏ, tóc tai rũ rượi, sẽ lặng lẽ đứng nhìn từ xa. Họ gọi nàng là Cô Dâu Từ Quá Khứ. Lâm Vũ cười nhạt. Anh cho đó là những câu chuyện dân gian câu view. Nhưng khi đoàn phim dựng cảnh tân hôn trong chính căn phòng năm xưa, những hiện tượng kỳ lạ bắt đầu xảy ra. Máy quay tự nhiên hỏng, pin xả nhanh không rõ nguyên nhân. Đoàn phim nghe thấy tiếng khóc nức nở phía cuối hành lang, dù không có ai. Và rồi, trong một đêm quay phóng sự, Lâm Vũ tỉnh dậy giữa đêm, thấy bàn tay lạnh ngắt đang nắm lấy tay anh. Trước mặt anh là một khuôn mặt trắng bệch, đôi mắt đen sâu hoắm, mái tóc dài phủ kín tấm lưng gầy guộc trong bộ áo cưới rách nát, bạc màu. Cô dâu ma. Không phải một bóng ma vô tri, nàng có ý thức. Ánh mắt nàng ám ảnh, đầy oán khí nhưng cũng chất chứa nỗi đau đớn tột cùng. Và điều kinh hoàng hơn cả là Lâm Vũ nhận ra, bàn tay anh không thể rời khỏi tay nàng. Một sợi dây vô hình, có thể là từ lời nguyền của phong tục âm hôn năm xưa, đã ràng buộc anh với linh hồn ấy. Cô Dâu Từ Quá Khứ không chỉ là một hồn ma lạc loài. Nàng là nạn nhân của một tội ác bị che giấu. Cái chết của nàng không phải tự tử, mà là bị sát hại. Khi Lâm Vũ, với tư cách một đạo diễn, bắt đầu tìm hiểu sự thật, anh phát hiện ra một mạng lưới bí mật đen tối của gia đình chú rể năm xưa, liên quan đến những cuộc hôn nhân ép buộc, những cái chết bất minh khác của các cô dâu trẻ. Nàng đã chết trong đau đớn, oan ức, và linh hồn không thể siêu thoát vì vẫn còn điều trăn trở: tìm ra kẻ đã giết mình và lý do vì sao. Cuộc sống của Lâm Vũ đảo lộn. Ban ngày, anh là đạo diễn tài ba, chỉn chu với đoàn phim. Ban đêm, anh trở thành người dẫn đường cho Cô Dâu Từ Quá Khứ, lần theo những mảnh ký ức rời rạc của nàng, những địa điểm gắn với bi kịch. Anh nhìn thấy thế giới qua con mắt của nàng – một thế giới nhuốm màu tang tóc, nơi những bóng ma khác cũng đang lẩn quẩn, chờ đợi một sự thật được phơi bày. Hành trình không chỉ là phá án, mà còn là hành trình hai linh hồn đồng cảm. Lâm Vũ, người ban đầu chỉ coi nàng là một “hiện tượng” để làm phim, dần thấu hiểu nỗi đau của một người phụ nữ bị tước đoạt quyền sống, quyền yêu. Còn Cô Dâu Từ Quá Khứ, qua sự kiên trì và lòng trắc ẩn của anh, dần tìm lại được chút bình yên, chút hy vọng về sự giải thoát. Cô dâu ma không còn chỉ là nỗi sợ hãi, mà trở thành một hình ảnh đầy bi kịch, cần được lắng nghe và thấu hiểu. Cuối cùng, khi sự thật được phơi bày, kẻ thủ ác phải trả giá, và Cô Dâu Từ Quá Khứ cũng có thể nhẹ nhàng khép lại chương hận thù của mình. Nhưng Lâm Vũ biết, anh sẽ không bao giờ quên ánh mắt ấy, nụ cười mong manh cuối cùng của nàng khi linh hồn dần tan biến vào ánh bình minh. Và bộ phim tài liệu của anh, thay vì chỉ là một câu chuyện kinh dị, trở thành một lời tri ân đầy ám ảnh về những kiếp người phụ nữ bị lãng quên trong bóng tối của lịch sử và định kiến. Cô Dâu Từ Quá Khứ đã rời đi, nhưng câu chuyện của nàng, và sự thay đổi trong trái tim một đạo diễn hoài nghi, sẽ mãi ở lại.