Phim Cô Gái Nhà Người Ta đưa khán giả lạc vào những góc nhỏ của làng quê Bắc Bộ, nơi ruộng đồng lúa chín vàng óng, sông nước uốn lượn êm đềm, và những buổi chiều heo may se sắt gió đồng. Câu chuyện xoay quanh nhịp sống hàng ngày, những mối tình trong trẻo xen lẫn bao sóng gió đời thường, từ những buổi chợ quê rộn ràng tiếng cười đến những đêm trăng ngồi kể chuyện bên bếp lửa hồng.
Trọng tâm là Khoa, chàng trai chân chất từ thuở nhỏ lớn lên giữa đồng áng, hiền lành đến mức ai cũng quý mến. Sau mấy năm bươn chải xuất khẩu lao động nơi xứ người, Khoa trở về với bao nỗi niềm, mang theo chút khát khao thay đổi quê hương nhưng vẫn giữ cái tính thật thà khó cưỡng. Rồi có Uyên, Cô Gái Nhà Người Ta đích thực – cô giáo làng dịu dàng, xinh đẹp với nụ cười ấm áp như nắng mai, dạy chữ cho lũ trẻ con nhà nghèo, lúc nào cũng sẵn lòng lắng nghe nỗi lòng bà con lối xóm.
Bộ phim khéo léo lột tả bao vấn đề đời thực: những mâu thuẫn gia đình gay gắt khi cha mẹ ép con cái theo lối mòn cũ, tình làng nghĩa xóm ấm áp qua những lúc giúp nhau gặt lúa cấy cày, và cuộc va chạm dữ dội giữa thế hệ trẻ sôi nổi, mơ mộng về đường làng mới bê tông hóa, nhà cao tầng hiện đại, với đám ông bà cụ non tư tưởng bảo thủ, cứ khư khư ôm lấy nếp xưa. Qua lăng kính tình yêu giữa Khoa và Uyên, phim gửi gắm thông điệp về sự dung hòa, về hy vọng vươn lên từ những mảnh đất quê nghèo mà đầy sức sống. Xem xong, ai cũng thấy hình bóng quê mình trong đó, vừa cười vừa thương, vừa giận vừa nhớ.