Trong bộ phim "Cô Gái Tay Chiêu", một người mẹ góa bụa mạnh mẽ dẫn theo hai cô con gái lớn lên từ vùng quê nghèo khó, lặn lội kéo nhau lên Đài Bắc sầm uất. Họ dồn hết vốn liếng ít ỏi để mở tiệm mì nhỏ xíu chen chúc giữa khu chợ đêm Shilin nhộn nhịp, nơi đèn neon lấp lánh, mùi khói nướng quyện lẫn tiếng cười nói rộn ràng của đám đông du khách và dân địa phương. Người mẹ, với đôi bàn tay chai sạn từ bao năm lam lũ, hy vọng tiệm mì sẽ là chỗ dựa mới cho gia đình, nơi hai cô con gái – một đứa nhanh nhẹn, khéo léo như "Cô Gái Tay Chiêu" chuyên cán bột nhào sợi mì dai ngon, đứa kia mơ mộng bướng bỉnh – có thể học cách tự lập giữa nhịp sống hối hả của thành phố lớn. Nhưng đời chẳng dễ dàng như giấc mơ. Khu chợ đêm đầy cạm bẫy: đối thủ cạnh tranh khôn lường dùng đủ chiêu trò chèn ép, khách hàng khó tính đòi hỏi đủ thứ, rồi những cơn mưa Đài Bắc dai dẳng làm ướt sũng cả gian hàng. Chưa hết, bí mật gia đình ùa về như bóng tối: người mẹ giấu kín quá khứ đau thương về người chồng mất tích, cô con gái lớn "Cô Gái Tay Chiêu" che đậy nỗi oan ức bị ruồng bỏ tình yêu đầu, còn cô em út thì giằng xé giữa khát khao tự do và gánh nặng truyền thống – phải lấy chồng sớm, phải ngoan ngoãn theo nề nếp quê mùa. Những quan niệm cũ kỹ ấy va chạm dữ dội với hiện thực đô thị hiện đại, khiến tình thân rạn nứt, nước mắt hòa lẫn nước mì sôi sùng sục trên bếp than hồng. Dần dần, qua những đêm thức trắng cán bột, những trận cãi vã nảy lửa và những khoảnh khắc ấm áp bên tô mì nóng hổi, họ học cách đối mặt. "Cô Gái Tay Chiêu" không chỉ dùng tài khéo tay chinh phục thực khách, mà còn dùng chính sức mạnh nội tại để vá lành vết thương gia đình, biến tiệm mì bé nhỏ thành biểu tượng của sự kiên cường và đổi thay. Một câu chuyện đậm chất đời thường, xen lẫn hài hước chợ búa và những cú twist cảm xúc khiến khán giả không thể rời mắt khỏi màn hình.