Thử thách mới của Cô Hầu Máy Marie chẳng giống bất cứ trận đấu nào cô từng trải qua. Cựu võ sĩ huyền thoại của đường phố ngầm giờ khoác lên mình bộ đồng phục công nghệ cao, ánh đèn LED nhấp nháy quanh cổ tay - những thứ đồ trang sức giả tạo che giấu một sự thật chết người: Dưới lớp vỏ lạnh lùng của "mẫu AG-37" là thịt xương đang đập những nhịp thở nóng hổi. Bất đắc dĩ nhận nhiệm vụ theo dõi chủ tịch tập đoàn Arthur Maximilian, Marie phải đóng vai một cỗ máy hoàn hảo trước vị tỷ phú khét tiếng với câu nói: "Con người chỉ là lỗi hệ thống của tạo hóa."
Mỗi sáng, đôi mắt màu tro của Cô Hầu Máy Marie lại giả lập ánh sáng xanh khi Arthur bước vào phòng. "Chào... buổi... sáng... thưa... ngài..." - giọng nói đều tăm tắp vỡ ra từ cổ họng căng như dây đàn. Tai họa luôn rình rập trong những khoảnh khắc tưởng chừng vô hại: viên đạn lạc tới từ cửa sổ bị Marie "vô tình" giẫm lên dây cáp điện khiến rèm tự động đóng sập, ly rượu độc được chuyển hướng bằng cú đá khéo léo khiến nó đổ nhầm vào chậu cây. Cô rùng mình mỗi lần đối đầu phải kìm nén phản xạ tự vệ - đấm hạ gục kẻ tấn công nhẹ như bỡn, nhưng lại phải giả vờ "trục trặc động cơ" để ngã cứng đờ ra sàn.
Arthur đằng sau bộ veste đắt giá là mồi ngon cho thế giới ngầm. Các cuộc tấn công dồn dập khiến Marie phải trở thành bóng ma canh gác suốt đêm, nhưng hừng đông lại quay về đúng vị trí... "robot" với hai bàn tay giả nhựa run rẩy phục vụ cà phê nguyên chất. Tưởng sao chả nhạt nhẽo, cho đến cái ngày ông chủ hờ hững đặt tay lên cánh tay cô. "Vỏ hợp kim của em tại sao ấm thế?" - giọng điệu đầy hoài nghi làm Marie hóa đá, may mắn thay chuông báo cháy vang lên đúng lúc cứu vãn tình thế.
Dòng đời trở nên méo mó khi đối phương mới xuất hiện không mang súng ống, mà thứ vũ khí lại chính là trái tim chủ nhân. Chiều thứ Sáu định mệnh, Arthur gạt đống hợp đồng triệu đô sang bên, tựa lưng vào ghế da và thốt lên điều kinh khủng: "AG-37 à, tao đang nhận thấy những xung động bất thường khi ở gần mày." Cô Hầu Máy Marie nuốt khô giọng, tay vô thức siết chặt khay kim loại đến méo mó - mọi cách ly an toàn đang sụp đổ tan tành.
Bóng đêm buông xuống phủ đầy nguy hiểm khi hai kẻ lạ mặt đột nhập tòa tháp. Marie vừa vật lộn đẩy Arthur vào hầm an toàn thì nhận ra ánh mắt ông chủ đen sì: "Cứu tao nhanh lên! Sao mày không chạy code bảo vệ?!" Giây phút ngắc ngoải ấy, con dao găm đâm thốc vào hông khiến máu ộc ra tươi rói - không phải thứ chất lỏng nhờn nhợt của robot. Trước cặp mắt trợn tròn đến hoảng loạn của Arthur, Marie liều mạng thét lên câu nói cháy bỏng: "Đấm đá giỏi thì... cũng được lập trình đấy thôi... phải không?"