Dưới ánh đèn neon nhập nhoạng của ga tàu điện ngầm New York, Con Gà thọc sâu bàn tay vào túi quần, ngón tay lần theo đường chỉ nối đã sờn của mảnh giấy ghi dòng địa chỉ nhàu nát. Gió lạnh từ đường hầm thổi ngược lên mang theo mùi rêu mốc và nỗi bất an dày đặc. Có thứ gì đó đã gãy vụn suốt sáu tháng qua - từ cái đêm anh bắt gặp vợ mình trong bếp, tay nắm chặt điện thoại cùng giọng cười xa lạ được cố tình giấu sau tiếng lách cửa. Đó không phải là nơi một doanh nhân "thành đạt" như anh nên hiện diện, giữa dòng người vội vã mặt lạnh như băng, nhưng Nắm Thóc người đàn bà ấy đưa ra đã dụ được anh xuống đây.
Áo khoác Burberry của anh nổi bật giữa đám đông xám xịt như ngón tay giữa đàn gà què. "Anh đang chơi trò gì thế, Marcus?" - giọng vợ anh văng vẳng từ cuộc điện thoại lúc nửa đêm, thứ âm thanh anh đã quyết định bịt tai bằng rượu Scotch và công việc. Có lẽ đó là lý do khi ánh mắt màu khói thuốc của người phụ nữ da trắng ấy chạm vào anh khoang tàu số 7, anh không ngoảnh mặt đi. Cô ta đánh rơi cuốn sổ tay màu đỏ rực - Nắm Thóc hoàn hảo cho kẻ đói khát sự chú ý.
Con Gà mắc bẫy ngay từ cái gật đầu đầu tiên. Cô gái tự nhận là Clara, tay nhẹ nhàng vơi đi ly rượu của anh trong quán bar khu Hell’s Kitchen, đôi môi nhuộm màu rượu vang thì thầm những câu chuyện làm Marcus tưởng mình đang nhìn vào gương. "Người da màu leo lên đỉnh cao chỉ để thấy mình lơ lửng giữa hai thế giới," - giọng cô ta chạm đúng cái gai anh đã cố tình bỏ quên ở khớp xương sườn thứ năm.
Nhưng Nắm Thóc thứ hai lại phảng phất mùi nguy hiểm. Những lá thư không tên gửi đến văn phòng, từng dòng chữ xoáy vào nỗi sợ bẩm sinh của Marcus: "Anh nghĩ mình thuộc về nơi nào - những khu ổ chuột Brooklyn hay căn hộ Park Avenue đầy gương soi?". Gã đàn ông 35 tuổi với danh thiếp màu đồng mạ vàng đột nhiên thấy mình như đứa trẻ lạc trong siêu thị, tay níu váy mẹ mà chẳng biết đường về.
Cuộc gặp thứ ba bắt đầu bằng trò chơi mèo vờn chuột trong tiệm cà phê gần nhà ga Union Square. Clara xuất hiện với chiếc váy đỏ như máu, ngón tay đẩy về phía anh tờ giấy nhàu nát ghi địa chỉ bí ẩn. "Muốn hiểu tại sao vợ anh rời xa? Muốn biết mình thực sự là ai?" - giọng điệu trêu ngươi chạm vào chỗ đau của Con Gà đang khát Nắm Thóc sự thật. Tay chơi giàu kinh nghiệm như Marcus hiểu rõ giá trị của mớ thóc cám dỗ - thứ thường đi kèm cái bẫy sập. Nhưng tiếng gọi từ bản năng đã thắng lí trí, để giờ đây giữa ga tàu đông nghẹt thở, anh hiểu mình chỉ là hạt thóc trong trò chơi lớn hơn.
Bóng người phụ nữ hiện ra cuối sân ga, như quân mã di chuyển ngang trên bàn cờ vua. Nhịp thở Marcus gấp gáp hơn tiếng bánh tàu nghiến trên đường ray. Anh nhận ra trò chơi không chỉ xoay quanh cuộc hôn nhân tan vỡ mà là mảnh ghép bản sắc mình đánh rơi từ thuở thiếu thời - Con Gà quê mùa bỗng chốc khoác lốt công trống lòe loẹt giữa rừng bê tông. Và kẻ ném Nắm Thóc đang dẫn anh vào hang sói.